PDA

Xem phiên bản đầy đủ : mong chị Song Nhi và anh Tiểu bảo gửi giúp em bài này


HuwBoy
26/05/2011, 06:34 AM
Tên (Nick) người gửi:ThanhTung(Sever: Huyền Vũ)
Tên (Nick) người nhận:Pé Hà Bản Ôn (Sever: Huyền Vũ)
Bài hát:Yêu lại từ đầu
Sáng tác:Khắc Việt
Ca sỹ:Khắc Việt
Lời nhắn:cứng đầu à!không phải anh hết yêu em mà do anh quá hèn nhát không đủ tự tin đến bên cạnh em,anh không hiểu tại sao nữa ? anh chỉ mong em được hạnh phúc,nếu chia tay có thể mang lại hạnh phúc cho em, em hãy nói lời chia tay với anh.chỉ cần em hạnh phúc,đau khổ mấy anh cũng can chịu.anh yêu em hơn bao giờ hết'


Trong cuộc sống, chẳng ai là không có tình yêu cả,có những tình yêu chỉ thoáng qua nhưng mang trong nó đầy ắp những kỷ niệm vui có, buồn cũng có nhưng,tình yêu luôn song hành với sự tôn trọng và một tình yêu thực sự sẽ không thể tồn tại mãi nếu giữa hai người không có sự tôn trọng
Dẫu biết rằng sẽ có nhiều khó khăn,hôm nay mình tâm sự với các bạn về cuộc tình của mình tuy nó đơn giản nhưng đầy ý nghĩa 1 tình yêu thật sự.....

Hôm nay mẹ đã nhìn thấy con bên cô bạn,trông rất vui vẻ. Tim mẹ như ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cô bạn hôm mẹ gặp trong đám cưới! Vậy là con trai mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã ôm!

Thực lòng, điều đầu tiên mẹ muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về những điều đáng tiếc khi con yêu sớm vậy. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc...

Tình yêu thật sự là gì?

Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau.

Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng.

Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng, thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.

Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân - một sự cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả khắc nghiệt: có thai ngoài ý muốn, những căn bệnh lây lan qua đường tình dục, điều tiếng dư luận, và có thể cả sự xấu hổ tủi thẹn. Một mối quan hệ chỉ dựa trên sự ham muốn. Con có hiểu không?

Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con:

• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.

• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.

• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn...

• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.

• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.

• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.

• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.

• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.

• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.

• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.


Tình yêu là vậy, con ạ!

Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.

Mẹ của con

đó là thư của mẹ gửi đến con.......

Tâm sự Của anh:
Vậy là anh đã yêu cô được 130 ngày, 139 ngày nhưng anh và cô ít được gặp nhau, tính chỉ bằng đầu ngón tay thôi cũng không bằng.anh gặp cô khi anh đi làm ở gần nhà cô,lần đầu tiên khi nhìn thấy cô,lúc cô đi học về,do anh mải nhìn cô nên đã cục đầu vào sắt làm sưng 1 cục trên chán,làm sưng đến giờ không hết.hôm đó mỗi khi cô bước chân ra khỏi nhà là y rằng bị anh ngắm nhìn rùi,anh ngắm nhìn cô nhưng không cho cô biết rằng anh đang nhìn cô,cô... một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn,mái tóc hạt dẻ và có một đôi mắt luôn thẫm nước, lần đầu anh gặp cô.. cô bận chiếc áo màu nâu, chiếc quần ngắn quá đầu gối.Cô đã gây ấn tượng với anh ngay từ lúc anh nhìn thấy cô,anh mún lại bắt chuyện làm quen lắm nhưng anh lại không thể vì cô ở với gì, gì cô khó tính lắm nên anh không mún lại.có lúc cô sang sem chỗ làm,cô đâu biết là cô sang làm anh hồi hộp và căng thẳng, khi cô đứng ở đó, anh không biết làm rỳ hơn là chăm chú vào công việc và không cần biết sung quanh mình ai đang làm gì nói gi,mãi khi anh nghoảnh lại thì không thấy cô đâu nữa. Suốt 4 ngày anh đi làm anh chỉ mong thời gian đến trưa thật nhanh để rùi anh được nhìn thấy cô đi học về,anh không gây ấn tượng gì với cô cả thậm trí anh đứng ở gần cô nhưng anh giả như không cần bận tâm đến,thế rùi 4 ngày trôi qua anh phải đi làm nơi khác,sẽ không được nhìn cô đi học về như mọi ngày.nhưng điều may mắn với anh là cô bé lại học cùng chị gái anh,trong lòng anh vui lắm,ngày đầu tiên anh gặp cô anh không thể quên được,đó như một kỷ niệm trong anh.cô chỉ hỏi anh công việc thế nào rùi anh chỉ trả lời cho qua câu hỏi của cô thật sự anh rất muốn nói chuyện với cô nhưng anh không thể.
Thời gian dần trôi qua,anh rủ cả bọn đi chơi buôn dưa lê bán dưa chuột,anh đã nhờ chị gái qua rủ cô đi chơi, cô đồng ý nhưng cô không biết là anh đã nhờ chị ấy rủ cô đi chơi,lần đó là lần thứ anh nói chuyện với cô,tuy không tự nhiên lắm nhưng chắc cũng làm cô vui,lúc về anh đã cố ý đưa chị gái về trước rùi mới đưa cô về nhưng khi về đến ngõ anh mún nói với cô là anh đã thíc cô rùi nhưng anh không thể nói,cô chỉ nói cảm ơn anh vì đã đưa côvề rùi chào tạm biệt, anh chỉ biết ừ một cái rùi vẫy tay đi về,trong lòng thấy vui vì anh cũng đã quen được cô rùi.khi biết cô dùng điện thoại anh liền lấy số và phone cho cô từ đó anh với cô thân hơn rất nhiều.tuy có phone cho cô rất nhìu nhưng anh không nói được gì cả không biết có một thứ gì đó cứ chặn suy nghĩ của anh khiến anh chẳng biết nói rỳ cả nhưng chắc cô cũng hiểu.thế rùi cô hẹn anh đến nhà chơi, hôm đó là 1 ngày mưa,anh đi phải mang ô theo, anh nghĩ nếu như cô nhìn thấy anh lúc này thì chắc cô bò ra cười mất vì một tay anh lái xe còn tay kia anh cầm ô,mấy gói bim bim và chiếc điện thoại nữa, giá như lúc đó anh có 4 cái tay.trên tay cô cầm 1 quyển sổ và quyển sổ đó đã giúp anh bớt căng thẳng khi nói chuyện với em,anh không biết nói gì cả,chỉ biết nói mấy cau linh tinh rùi chuyện gia đình anh và cô,lạ thật đó hẹn hò gì mà cứ nói chuyện gia dinh hoài à.buồn cười thật đó.cũng may cô có một người em gái,cô pé đó cũng dễ thương nó học lớp 3 rùi,vui thật đó nó cứ nhí nhảnh cả buổi tối đó luôn,hai người nói chuyện đến khua,đến khi anh về cô vẫy tay chào và nở nụ cười tươi khiến anh vui biết chừng nào,tuy chỉ ở gần nhau vài tiếng đồng hồ nhưng anh có cảm giác như đã nói hết với cô,anh cảm nhận được anh đã yêu cô và có lẽ co cũng có phần yêu anh rui.vài bữa sau khi hai người đã thân nhau:
Anh vào gặp em được không? -anh hỏi.
anh đang ở đâu vậy? -cô nói.
anh đang ở gần đó rùi.
vậy anh suống đi!
hôm đó trời mù tịt,anh rất muốn gặp cô dù chỉ 1 chút thôi cũng đủ làm anh vui, anh đã làm 1 bó hoa tặng cô tuy bó hoa không được đẹp nhưng đó là tấm lòng của anh, chắc cô cũng hiểu.hai người đi dạo quanh,rùi dừng lại nói chuyện một lúc,cô nói cô lạnh, anh cũng không nói gì chỉ nói là sao không mặc áo ấm vào còn, cô không nói gì,1 lúc sau cô lại nói lạnh anh không biết làm gì lúc đó cả.Thật sự anh rất muốn lại gần ôm lấy cô nhưng anh không dám,anh chỉ đứng và nhìn cô mà thôi,mãi đến lần thứ ba cô nói lạnh anh mới lấy hết can đảm lại gần cô và cầm đôi bàn tay cô, đôi bàn tay nhỏ bé lạnh cóng của cô đan xen vào nhau, anh nắm chặt tay cô mong cô cảm thấy ấm áp hơn, rùi cùng về, đến nhà anh và cô đứng nói chuyện mãi anh không biết làm gì cả chỉ biết cẩm đôi bàn tay cô mà thôi nhưng rùi thời gian cũng muộn anh phải về không để cô thức muộn,trời mù nặng hạt nên anh không thể đi nhanh được, khi gần về đến nhà anh bị ngã xe một cái rùi ngẩn người ra không biết tạt sao mình ngã nữa,thật đúng là đi chơi thỳ ráng mà chịu.anh nhắn tin với cô rất nhìu,có một lần anh nhắn tin đùa cô chút mà cô đã tưởng anh nói thật lòng. cô đã khóc rất nhìu vì anh, anh không biết làm thế nào vè anh không ở bên cô,anh đã là cô khóc vì anh một lần,lúc đó anh mới biết cô yêu anh thế nào,dù anh có nói bao nhiêu giải thích bao nhiêu nhưng cô vẫn chỉ khóc,anh hối hận lắm tại sao mình lại nói vậy, anh đâu có biết làm vậy cô buồn và đau khổ đến thế nào? anh tự hứa với mình sẽ không làm cô khóc 1 làn nữa vì anh. tuy là cả hai đã có yêu nhau nhưng cô chưa lần nào nói với anh rằng cô yêu anh cả,cô chỉ làm cho anh biết là cô yêu anh thế nào thui,nhưng anh cũng hiểu ý của cô. têt cũng đã đến, lần đầu tiên cô cũng anh đi chơi mà anh lại làm cô sợ vì anh đi xe nhanh quá, từ hôm đó cô đã không đi chơi cùng anh,anh gặp cô ở nơi bạn anh làm việc anh đã không thèm nhìn không quan tâm đến cô chút nào cả,đến hôm gặp cô đi chơi đến nhà bạn ăn cơm nhưng anh có việc phải đi anh cũng đã không chào cô đến 1 câu chỉ vì giận cô không đi chơi cùng anh, nhưng rồi anh suy nghĩ rất nhiều, anh có là gì với cô đâu mới chỉ là người yêu thôi mà hãy để cô tự do chứ cứ bắt cô đi chơi cùng anh thì cô đâu có vui,anh cảm thấy buồn lắm nhưng anh không giám nói lời xin lỗi đến cô.anh cũng không hiểu sao có lần cô đi chơi mà anh không yên tâm chút nào cả lúc đi vẫn liên lạc được với cô mà sao cả ngày đó không liên lạc được với cô, anh lo thật sự từ nhỏ anh chưa từng biết lo lắng cho một ai vậy mà sao giờ anh lả rất lo lắng cho người mình yêu vậy.từ khi hai người yêu nhau anh đã thay đổi rất nhiều.trong thâm tâm anh cảm ơn cô nhìu lắm,càng lúc anh càng yêu cô hơn, nhưng cô đâu có biết.
có một hôm cô ở nhà một mình, chắc cô cũng sợ ma mất rùi, cô gọi anh qua nhà chơi lúc chiều cô quên chìa khóa nên cô đã phá cửa vào, trông nhỏ nhắn xinh xắn vậy mà khỏe ghê đó,anh suống chơi,hai người không biết làm gì cả, mở phim hoạt hình tom end jerry xem rùi bóc 2 gói kẹo ra 2 người cùng thưởng thức, lúc đầu cô đã bóc cho anh 1 chiếc nhưng anh lỡ bóc mất 1 chiếc rùi, vậy là 2 người đưa kẹo lên miệng cho nhau, thật tình cảm.thế rùi cứ như vậy cô cứ bóc cho anh khiến anh ăn không có kịp luôn.cô không thíc anh đeo hoa tai nên cô đã tháo bỏ hoa tai của anh đi,anh hứa tặng cô đôi hoa tai mà đến bây giờ anh vẫn chưa có cơ hội để làm điều đó.lần cô nói lời yêu anh lần đầu tiên làm anh nhớ mãi,hôm đó anh suống nhà cô chơi, hai người rủ nhau lên đồi ngắm sao, đến chân đồi cô nói : bây giờ ai cõng em lên đồi này, yêu luôn!
anh cười và ngồi suống, cô lên lưng anh rùi anh đã cõng cô lên, tuy mệt nhưng thấy cô vui trong anh thấy hết mệt luôn, anh ngồi cạnh cô khoác nhẹ tay lên vai cô. hai người ngồi 1 lúc thì suống anh định cõng cô suống nhưng không được, nếu cõng thì 2 người sẽ ngã mất, khi suống tới chân đồi cô dừng lại đứng trước mặt anh tâm sự 1 chút,anh nhẹ ôm cô từ sau lưng, đang nói chuyện thì mấy con chó sủa inh ỏi lên 2 người sợ quá ngồi hết suống anh còn đùa:
cứ như là đi ăn trộm ý nhỉ?
cô cười nhẹ anh nói
có phải mình đang đi ăn trộm tình yêu phải không em?
cô ôm lấy anh và nói : đây là lần đàu tiên em ôm người mà em yêu? không biết cảm giác đó thế nào? anh cười rùi ôm lấy cô, 1 lúc sau cô buông anh ra nhẹ nhàng hôn lên má anh và nói " em yêu anh" . anh như sững sờ, hạnh phúc tràn đầy với anh,anh chưa bao giờ có 1 cảm giác như vậy. cô đã đem lại cho anh rất nhiều, dường như anh không muốn rời xa cô chút nào cả nhưng cũng muộn rùi nên anh phải về.chưa bao giờ anh vui như hôm đó, thật hạnh phúc.
rùi sau đó anh và cô ít được gặp nhau hơn có khi cả tháng không nói chuyện với nhau, nhưng ình cảm anh dành cho cô không thay đổi, nhiều lần anh gặp cô nhưng anh không nói gì cả, vì ở trường nên anh không thể cười nói cùng cô được, nêu gì biết được thì không hay tí nào cả?anh chỉ biết là anh nên giữ 1 khoảng cách đó đến khi chỉ có 2 người bên nhau anh sẽ bù đắp lại tình cảm cho cô.lần di chơi với cô 1 lần mà anh đã làm cho cô không vui, cô hờn giỗi thật sự,anh cảm thấy anh có lỗi rất nhìu với cô, anh đang tìm cơ hội để nói lời xin lỗi với cô nhưng không được, anh buồn lắm......
anh nhớ mãi 1 lần cô nói với anh hồi cô học cấp 2 cắm trại qua đêm sếm nên thành hình trái tim lãng mạn và đẹp lắm. anh đã có ý định làm cô bất ngờ nhưng hum đó cô đã làm anh chờ, chờ mãi không bóng dáng cô đâu, anh buồn đi về nơi mà anh sẽ là cho cô bất ngờ ngồi 1 mình chỉ mình anh ôn lại những kỷ niệm anh với cô,tưởng chừng như anh sắp khóc đến nơi rồi.nhưng anh nghĩ rằng cơ hội sẽ đến với anh vào dịp sau.
lần đi chơi với cô đã bị ướt hết, lạnh nhưng cô giận anh, cô không nói chuyện với anh, không khí trở nên căng thẳng, cô lạnh nhưng cô vẫn lái xe đèo anh ngồi sau cô, anh cảm nhận được chứ cái lạnh của gió thổi vào, trông cô ấy giận mà lòng anh đau lắm, anh chẳng biết làm gì cả? hỏi cô không nói,nói cô không nghe, anh thật sự buồn.anh luôn nghĩ rằng anh là người vô dujnganh không làm em vui được không làm em được hạnh phúc như người ta, anh lao vào rượu chè, thuốc lá và cafe,anh không biết phải làm sao nữa....
đồ cứng đầu ơi ! có biết anh yêu em thế nao không? tại sao em cứ hững hờ với anh vậy!
nếu anh nói ba chữ em dễ nghe nhất thì anh không nói "anh yêu em" mà anh sẽ nói "anh xin lỗi"
những lời này không chỉ ở tin nhắn mà anh rất muốn nói thật sự với em , Hà! anh yêu em thật lòng, anh không muốn xa em như bây giờ , anh muốn được ở bên em, ngồi cạnh em chia sẻ cùng em mong em được vui.
em đã đồng ý cho anh được yêu em,phải không? vậy anh xin em hãy cho anh được yêu em mãi mãi, em có đồng ý không?
có 1 câu hỏi anh luôn muốn hỏi đó là: " cho anh hạnh phúc trọn vẹn khó thế sao em?"
sao em không hỏi anh sẽ yêu em trong bao lâu?
anh sẽ trả lời rằng
"một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa..."
có đúng thế không mọi người ? một ngày nào đó khi em hông còn yêu anh nữa"/ với tôi cũng vậy một ngày nào đó khi anh không còn yêu em nữa..." Tình yêu ví như 1 sợi dây chun ,khi bắt đầy nó rất đẹp và trong tình yêu không phải lúc nào nó cũng toàn màu hồng.trong tình yêu luôn có những mâu thuẫn, những cái giận hờn vu vơ,khi những mâu thuẫn đó không thể điều hòa được thì sợi dây sẽ đứt.khi sợi dây đứt không ai hạnh phúc hay vui mừng cả mà cả 2 sẽ rất đau.một nỗi đau đáng sợ, đáng sợ đến nỗi làm cho người ta mất đi niềm tin,nghị lực và hi vọng vào bản thân, vào cuộc sống đang hạn hữu.thế nhưng cũng tùy vào từng người, tùng cách sử sự. có những người từ những mâu thuẫn đó,từ những trái đắng đó , kết tinh những trái ngọt . nếu họ biết vượt qua , biệt tha thứ cho nhau những lỗi lầm . chính vì vậy Tình yêu phải do hai người vun đắp lên khi đó mới trở thành tình yêu đẹp....... người ta bảo đánh kẻ chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại cả, còn yêu là còn tha thứ