PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Thu buồn lại nhớ thơ Xuân Quỳnh...


JenK
18/09/2007, 09:50 PM
Tự nhiên lại thích đọc lại mấy bài thơ của Xuân Quỳnh, post lên cho mọi người cùng chia sẻ ^^ ko biết có ai thích thơ ko. Thơ của XQ thường dịu dàng, chân thành, đượm chút buồn như gió cuối Thu vậy...


Thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may.

Xuân Quỳnh

JenK
18/09/2007, 09:53 PM
Nói cùng anh

Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn

Đó Tình yêu em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.

Xuân Quỳnh

JenK
18/09/2007, 09:56 PM
Thơ viết cho mình và những người con gái khác

I

Các cô gái cùng thời với tôi
Tôi giống các cô và lại khác các cô
Trán tôi dô ra bướng bỉnh hơn, bàn tay thô lại còn vụng nữa .
Vụng đến nỗi không chỉ mó tới đâu là đổ vỡ.
Mà khi nói chuyện với ai, tôi thấy tay thừa không biết dấu vào đâu.

Như các cô tôi có một tình yêu rất sâu
Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được hết
ở các cô, các cô âm thầm chịu đựng
Cho đến ngày tình yêu ấy tắt đi.
Còn ở tôi, tôi mang nó nặng nề
Muốn nguôi quên, nó lại ngày càng lớn
Luôn xao động, tôi không sao ngủ được.
Không làm sao có thể ngồi nguyên
Tôi sợ màu trời sau khung cửa bình yên
Con đường vắng, người đi và rừng cây lặng gió.

Tôi yêu những dòng sông mùa nước lũ
Sau phá phách ngàn đời vẫn là lượng phù sa
Cơn mưa rào, yêu biết mấy cơ mưa
Qua sấm sét, cỏ cây từng trải
Tôi không thích nhìn ngôi nhà lộng lẫy,
Bằng những công trình còn sắt thép ngổn ngang
Những công trình giống như tuổi thanh niên
Chưa hoàn chỉnh những đó là hi vọng.

Nếu được đổi nghề tôi sẽ xin đi xây dựng
Không phải ở trong nhà rộng mát này đâu
Với nghề kia tôi luôn được bắt đầu
Mùi vôi vữa bao giờ cũng mới...

Những cái chính chúng ta ta thường chả nói
Mà bọn con gái mình hay nói xấu lẫn nhau
Bọn con trai nghe lỏm đôi câu:
"Cô này lác, cô kia thì cằm lẹm..."
Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng:
"Chuyện đàn bà".
Họ có biết đâu
Biết bao điều mãi tận thẳm sâu
Ta chịu đựng hy sinh vì họ.

II

Dẫu sao con trai cũng là đáng quí
Mỗi người sinh ra đã hướng sẵn một chân trời
Việc hôm nay họ không để ngày mai
Họ lượng sức, lượng đường "đi phải đến".
Đầu óc họ đã quen tính toán.
Mỗi khoản trong đời đều xếp thành ngăn:

Ngăn làm thơ, ngăn đánh giặc, gia đình
Tình yêu nữa cũng trong chăn của họ
Ôi con trai thật kì lạ
Tôi yêu tất cả mọi người mà chẳng yêu được riêng ai
Không sĩ diện đâu, nếu tôi yêu được một người
Tôi sẽ yêu anh ta hơn anh ta yêu tôi nhiều lắm
Tôi yêu anh dẫu ngàn lần cay đắng...

Con gái chúng mình mang tiếng nhỏ nhen chật hẹp,
Nhưng hơn bọn con trai cái đức biết hi sinh
Ta yêu người con trai không phải vì mình
Mà họ yêu ta vì họ yêu chính họ
Được yêu hai lần, họ cao lên một bậc
Ta không được yêu cảm thấy thấp dần đi
Vì chính ta cũng chẳng yêu ta.

Chúng ta cam lòng với việc tần tảo nuôi con việc đồng ruộng hậu phương là việc phụ.
Con trai cho rằng ra mặt trận, làm thơ... là việc chính của đời kia.

Nhưng họ đâu biết rằng nếu không có chúng ta thì họ cũng chẳng đánh giặc làm thơ.
Không có chúng ta, chỉ họ sống với nhau thôi họ sẽ trở thành ngu ngốc.

III

Và cả anh, anh yêu của riêng em
Khi anh nói yêu em, trái tim em đập chừng mạnh quá.

Mạnh đến nỗi em tưởng là nghe rõ
Tiếng tim anh đang đập vì em
Em yêu anh, yêu anh như điên
Em viết những bài thơ tình yêu tưởng anh là ý tứ
Trán em bớt dô ra, bàn tay không vụng nữa
Tay này đây, em may áo cho anh
Bàn sẽ cắm hoa, tường sẽ treo tranh
Em sẽ làm theo những điều anh mơ ước
Và khi nào anh buồn, em sẽ hát
Bài hát tình yêu ca ngợi con trai
Khi chỉ anh nghe, hát cho cả mọi người
Để họ biết thế nào là hạnh phúc
Em yêu sự thông minh hóm hỉnh
Đến thói thường hay cáu gắt của anh
Nếu đời anh đã xếp thành ngăn
Em sẽ đảo tung lề thói cũ.

Điều đơn giản anh hiểu ra tất cả
Rằng tình yêu không thể tách rời
Khi ấy em là cơ thể anh rồi
Nếu cắt đi anh sẽ ngàn lần đau đớn

Nhưng mà anh thì vẫn là anh
Anh không vượt qua bọn con trai ấy nữa
Anh tính nỗi đau, niềm vui bằng tháng, bằng tuần lễ
Nhưng với em, em hiến cả cuộc đời
Anh tiếc thời gian chúng ta đã qua rồi
Em, em biết không gì mất được
Bài thơ nói về trái tim anh lại viết bằng bộ óc.

Đọc bài thơ yêu em thấy sự chia xa
Và bỗng nhiên em lại bơ vơ
Tay vẫn vụng, trán dô ra như trước
Biết bao giờ em trở nên tốt được
Vì khi già tay còn vụng về hơn!

21-10-1970

Xuân Quỳnh

JenK
18/09/2007, 10:00 PM
Bàn tay em

Gia tài em chỉ có bàn tay
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
Những năm tháng cùng nhau em chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay ?

Bàn tay em ngón chẳng thon dài
Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả
Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ
Hái rau rền rau rệu nấu canh
Tập vá may, tết tóc một mình
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.

Đường tít tắp không gian như bể
Anh chờ em cho em vịn bàn tay
Trong tay anh, tay của em đây
Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ
Trời mưa lạnh tay em khép cửa
Em phơi mền vá áo cho anh
Tay cắm hoa, tay để treo tranh
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc
Năm tháng qua đi mái đầu cực nhọc.
Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả
Khi anh vắng bàn tay anh biết nhớ
Lấy thời gian đan thành áo mong chờ
Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không chắc trở...

Bàn tay em, gia tài bé nhỏ
Em trao anh cùng với cuộc đời .

Xuân Quỳnh

JenK
18/09/2007, 10:06 PM
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em
(Xuân Quỳnh)

JenK
18/09/2007, 10:23 PM
Còn đây là 1 số câu thơ ngắn tuyệt tác trong các bài thơ của nhiều nhà thơ, ko spam thêm topic post vào đây luôn. Ai có câu thơ nào hay post vô cùng đọc nhé ^^

Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị
Thuyền ơi thuyền xin ghé bến hoang sơ

***

Đã yêu yêu đến tận cùng
Đã thương thương đến nát lòng vì nhau

***

Trăng tròn để mà khuyết
Bèo hợp để mà tan..
Người gần để ly biệt........

***

Nửa cốc nước đủ làm vơi cơn khát
Nửa vầng trăng đủ cho kẻ mộng mơ
Nửa sự thật không còn là sự thật
Tình yêu... không một bao giờ

***

Nhận thêm một thiếp cưới
Lại thấy mình lẻ loi
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết....
( Thêm một-Trần Hoà Bình)

***

Dịu dàng canh một trăng soi bóng
Tha thiết canh năm nguyệt trở mình...
( Hoa Ngọc Trâm-XD)

***

Em về điểm phấn to son lại
Ngạo với nhân gian 1 tiếng cười

***

Em bảo anh đi đi
Sao anh không dừng lại
Em bảo anh đứng đợi
Sao anh lại quay về
Anh có biết chiều nay
Mắt huyền ai đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế?
Không nhìn vào mắt em....

***

Đừng bao giờ gọi tên em nhé
Dù một lần khi đã có người ta
Hãy cho em một câu nói thật thà
Đừng lừa dối khi tình yêu đã mất...

***

Mối tình đầu ai lại cố tình quên
Nhưng càng nhớ càng thêm chua xót
Tôi đâu phải là người anh mơ ước
Xin hãy coi tôi như giọt nước bên thềm...


***

Tưởng rằng muối mặn ai ơi
Nào ngờ nước mắt đời người mặn hơn
Cũng vì anh chẳng dám hôn
Nên anh đã phải cô đơn suốt đời

***

Anh đứng bên em em im lặng
Mắt em chốn tránh mắt anh tìm
Em ơi, anh hiểu em từ chối
Anh lặng lẽ về mưa trong tim

***

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
(Hai sắc hoa Tigon)




Thích nhất mấy câu thơ màu chữ xám ^^ con gái thường hay che giấu cảm xúc thật, thường nói ko như lòng mình nghĩ, sao con trai ko hiểu nhỉ...hoặc đơn giản là mong nhiếu hơn thế 1 chút!

ngtphthao
27/09/2007, 02:24 PM
Ôi thơ hay quá,có một bài giống tâm sự của mình ghê

JenK
02/12/2007, 05:55 AM
Hôm lâu đi đường cùng 1 chị đồng nghiệp, thấy mùi hoa sữa phảng phất...hít hà thật sâu, nói yêu mùi hương hoa sữa thật nhiều. Tự dưng chị đọc cho mấy câu thơ về HS thấy hay quá, về search google thật may tìm ra được bài thơ xin share cùng mọi người ^_^

Hoa sữa (Nguyễn Hoàng Sơn, Việt Nam)
Thể thơ: Thơ tự do (thời kỳ: Hiện đại)


Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời,
Nên giật mình trước mùi thơm hoa sữa!
Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở,
Đến vô tri như cũng tỏa hương trời.

Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi,
Hoa hoá vàng và tàn đi rất vội.
Không biết yêu thương mình đấy cũng là tội lỗi,
Yêu thương kẻ vô tâm là quá đỗi vô tình.

Sợ người ta không gọi đúng tên mình,
Hoa hiến đến cạn nguồn hương trinh bạch.
Hoa chẳng hiểu đời vô cùng khắc nghiệt,
Người chỉ nhắc tới hoa kia khi nhớ đến hương này.

Thương hoa ngày tàn phai chẳng giữ lại chút gì,
Lấy vạt áo tôi bọc về hương quý,
Lấy vô nghĩa chờ ru lòng đau vô lý,
Nhưng biết lấy gì khuyên được tình si...

JenK
12/12/2007, 11:54 AM
[S]ẽ có một người gom nắng lại cho anh, trong đông giá xa xôi, ngày anh lạnh...
Sẽ có một người mang gió mát cho anh, cho hạ nóng xôn xao, khi hồn anh trở bão...
Sẽ có một người chịu đau đớn cùng anh, khi thân xác anh rã rời... tả tơi trong nước mắt - mệt mỏi dâng trào...
Sẽ có người yên bình khi trái tim anh kêu gào tìm chỗ dựa...
Sẽ có một người đi cùng anh dưới mưa... Để che cho anh... cho dù người đó ướt....
Sẽ có một người đưa anh đi và bên anh suốt.... những con đường mà anh sẽ đi qua...Dù cho con đường đó có là... đường trải thảm hoa, hay ghồ ghề sỏi đá...Tình yêu

o0tatsuya0o
13/12/2007, 01:24 AM
Có một ngày....mây bỗng ngừng trôi
Hoa e ấp giữ khung trời trời đầy nắng
ÔI cái thủa học trò trang giấy trắng
Tuổi thơ anh bỏ vắng bên thềm

Có một ngày ... anh không dám gọi tên
Anh chỉ sợ trái tim mình tan vỡ
Thời gian trôi, bước chân mềm trên cỏ
Giọt buồn nào, anh đợi những mùa mữa

Có một ngày ... chẳng biết đón hay đưa
Cát vẫn trắng cả một bờ sông vắng
Anh hóa đá giữa trời mây yên lặng
Và bất ngờ... em đến giữa đời anh

Có một ngày ... đi ngút giữa ngàn xanh
Cây đơn lẻ gặp lòng anh kết trái
Có một ngày ... một ngày không bình yên
Có một ngày ... mây đi vắng
Một ngày ... buồn mênh mang
Anh mới biết....
Có một ngày...
... ngày đó ...
... đã....
...YÊU EM....

(ST)

o0tatsuya0o
13/12/2007, 01:28 AM
Giữa đêm tối nhập nhoà tôi bắt gặp
Một bông hồng trong góc quán ai quên ,
Một bông hồng lặng lẽ nở trong đêm ,
Một bông hồng lãng quên không ai nhặt .

Vẫn còn nguyên lớp bóng kính ôm chặt
Lấy hình hoa tô điểm dáng kiêu sa ;
Vài giọt sương lang lanh khẽ động chao
Trên cánh hồng toả mùi hương nhè nhẹ .

Tôi nhặt lấy và bao điều suy nghĩ
Một bông hồng mà ai đã bỏ quên ?
Như bỏ quên hương vị một tình yêu
Trong cánh hồng đâu đó còn vương lại .

Chàng trai ấy mua hoa tặng cô gái ?
Gửi nỗi lòng theo cánh phấn mong manh ;
Cô gái nhận nhưng không hề để ý
Như son hồng tô điểm chút thêm xinh .

Hay chàng trai là một người lãng tính ?
Ghé vào chơi trên dọc bến đường yêu
Rồi quên mất như chưa hề ý định ;
Một tâm hồn bàng bạc gió trăng thêu !

Tôi là kẻ cô đơn chưa ai tặng
Cũng chưa ai để tặng một bông hồng ;
Tôi sợ lắm tình người ta lẳng lặng
Nhận hay cho tôi cũng xót xa lòng .

Với hoa hồng tình yêu là duy nhất
Mang hương nồng khao khát của yêu đương ;
Nhặt bông hồng tình yêu về chăm chút
Hoa và tôi cũng bớt lẻ loi hơn .
ST