PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Trà sữa cho tâm hồn - Quà tặng cuộc sống


JenK
27/09/2007, 12:12 PM
Trà sữa cho tâm hồn - Quà tặng cuộc sống


Trong cuộc sống có những câu truyện thật ngắn, có thể có thật hoặc ko có thật, vô tình ta đọc được nó ở nơi nào hoặc nghe kể lại...những câu truyện rất nhỏ nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc khiến chúng ta có nhiều cảm xúc và suy nghĩ, đôi khi nó là một khoảng lặng trong mỗi người. Mỗi 1 câu truyện như là 1 tách trà sữa trân châu ngọt ngào làm vơi cơn khát trong tâm hồn mỗi người trong ngày hè oi bức hay là 1 dĩa súp gà tuyệt hảo nóng ấm trong ngày đông buốt giá, nó làm đầy những tâm hồn đôi khi đang trống trải và lỡ để quên những điều giản dị trong cuộc sống khi bước đi quá vội vàng.

Mạn phép mở 1 chuyên mục chuyên để post những câu truyện nhỏ nhỏ, ngắn ngắn - những tách trà sữa ngọt ngào cùng chia sẻ với mọi để chúng ta cùng làm vơi đi cơn khát, cùng làm đầy những khoảng trống trong tâm hồn...

p/s: Sẽ cố gắng post những câu truyện có ý nghĩa nhất, đều đặn cho mọi người cùng đọc, nếu ai có những câu truyện hay, cũng nên chia sẻ với mọi người. Hy vọng mọi người đọc xong mỗi câu truyện để lại đôi dòng cảm nhận, là cảm nhận chứ ko phải spam, cảm ơn nhiều ^^ Have a good time! >:D<

JenK
27/09/2007, 12:13 PM
Hạnh phúc ở đâu?
Ngày xưa, có lần "tập đoàn" yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Một yêu tinh nói: "Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi, nhưng giấu cái gì bây giờ?"
Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: "Biết rồi, hãy lấy đi Hạnh Phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở, u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi mà họ không tìm được ấy!".
Một yêu tinh khác cho ý kiến: "Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất thế giới xem"
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay:
Không được. Con người rất khỏe mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu!
Một yêu tinh khác lại có ý tưởng:
- Vậy ta nên giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?!
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối:
- Không con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết.
Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên:
- Hãy để nó ở một hành tinh khác đi!
Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp:
- Không được! Con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi!
Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến:
- Tôi biết ta nên giấu Hạnh Phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục Hạnh Phúc ở khắp nơi, khắp chốn và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!
Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi kiếm Hạnh Phúc mà không biết được nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình!


Cảm nhận: Ngày tôi học lớp 11, trong 1 tiết học Giáo dục công dân cô giáo của tôi có nói 1 câu mà tôi đã ghi nhớ từ ngày đó và luôn mang theo nó bên mình, cho hành trang suốt cuộc đời. "Hạnh phúc giống như những giọt nước hoa, khi ta vẩy sang người khác thế nào cũng có vài giọt vương sang mình" Người giáo viên ấy là 1 trong những người thầy tôi ko bao h quên...

http://i107.photobucket.com/albums/m290/Kaskitty/030.jpg

Tunx
27/09/2007, 12:21 PM
Have you all found it yet ? .....
i have alr ! .............

JenK
27/09/2007, 12:25 PM
http://i107.photobucket.com/albums/m290/Kaskitty/naibaby-love14-1.jpg

Bông hoa trên vách núi

“Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, luôn mong ươc có những phút giây lãng mạn như một đứa trẻ mong được cho kẹo. Chồng tôi thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy thiếu nhạy cảm và không tạo được những phút giây lãng mạn trong cuộc sống hôn nhân của chúng tôi, và điều này ngày càng làm tôi chán nản. Một ngày nọ, tôi quyết định nói với chồng tôi ý định của mình: ly dị.

- Tại sao? - chồng tôi hỏi, anh ấy thực sự bị sốc.

- Em mệt mỏi rồi, và không phải bất cứ điều gì xảy ra trên trái đất này cũng cần có nguyên nhân cà.

Anh im lặng suốt cả đêm, có vẻ suy nghĩ lung lắm. Cảm giác về sự thất vọng của tôi càng tăng thêm. Đây là một người đàn ông mà ngay cả cách thể hiện mình trong lúc khó khăn mà cũng không làm được, thì liệu tôi còn có thể hi vọng điều gì nữa ở anh ấy? Cuối cùng, anh ấy hỏi tôi: “Bây giờ anh có thể làm gì để em thay đổi quyết định?”. Người ta nói đúng, thật khó để mà thay đổi tính cách của một con người, và tôi bắt đầu đánh mất sự kiên nhẫn. Tôi nhìn sâu vào mắt anh và trả lời chậm rãi:

- Đây là một câu hỏi mà nếu anh có thể trả lời và thuyết phục được trái tim em, em sẽ thay đổi ý định. Ví dụ em muốn có một bông hoa mọc trên vách núi mà biết chắc rằng để hái được nó anh sẽ phải chết. Liệu anh có dám hái cho em không?

- Anh sẽ trả lời vào sáng mai.

Niềm hi vọng của tôi như chìm đi vì câu trả lời của anh. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thi anh đã ra đi. Tôi nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết nguệch ngoạc trên bàn ăn gần cửa ra vào.

“Em thân yêu, anh sẽ không hái bông hoá đó, nhưng hãy cho phép anh giải thích…”

(Tim tôi như vỡ tan khi đọc dòng đầu tiên.)

“Khi em sử dụng máy vi tính, em thường xáo trộn lung tung tất cả các chương trình rồi ngồi khóc trước màn hình. Anh phải để dành những ngón tay của anh để sắp đặt lại các chương trình cho em.

Em luôn ra khỏi nhà mà quên không mang chìa khoá. Anh phải để dành đôi chân của anh để chạy thật nhanh về nhà mở cửa cho em.

Em thường chỉ thích ở trong nhà, anh sợ rằng em sẽ bị trầm cảm, anh phải đề dành miệng để kể cho em nghe những câu chuyện vui.

Em luôn nhìn chăm chăm vào màn hình ti vi, điều đó hoàn toàn không tốt cho mắt của em. Anh không xem ti vi vì phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già anh có thể cắt móng tay cho em, giúp em nhổ đi những sợi tóc trắng phiền muộn. Khi anh nắm tay em đi dạo trên bãi biển để thưởng thức ánh mặt trời và bãi cát đẹp, anh có thể nói cho em biết màu của những bông hoa, giống như màu của sự rực rỡ trên khuôn mặt trẻ trung của em.

Vì vậy em yêu ạ, trừ khi anh chắc chắn một điều rằng có một ai đó yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ hái bông hoa đó cho em rồi chết.”

(Nước mắt tôi rơi lã chã trên lá thư làm nhoè cả nét chữ của anh.)

“Bây giờ, khi đã đọc xong thư, nếu em chấp nhận lời giải thích của anh, hãy ra mở của cho anh vì anh đang đứng chờ để mang cho em bữa sáng mà em yêu thích”.

Tôi chạy ào ra cửa, và thấy anh đang đứng đó với khuôn mặt đầy lo lắng, tay nắm chặt một bình sữa và một khúc bánh mì. Bây giờ thì tôi đã chắc chắn rằng không ai yêu tôi nhiều hơn anh. Và tôi quyết định để mặc những bông hoa trên vách núi. “

Hôm nay tôi đã nhớ ra một điều vô cùng đơn giản…

Cảm Nhận: Đây là 1 trong những câu truyện tôi thích nhất, tôi được đọc nó lần đầu cách đây 5 năm vào năm 2002 và từ câu truyện này khiến cho tôi có sở thích tìm đọc các câu truyện kiểu "Trà sữa trân châu" và "Chicken soup for the soul". Những câu truyện đã dậy cho tôi rất nhiều thứ mà tôi chưa từng để ý hoặc có đôi khi là quên mất có những điều nhỏ bé mà có ý nghĩa to lớn trong cuộc sống...Những câu truyện cho chúng ta phút nhìn lại mình!

ZURO
27/09/2007, 01:44 PM
good good>:D<
-------------------------------------------
tiểu đội sát thủ PT bang===>KK ZURO;))

_m3l0dYXjnh_
27/09/2007, 07:11 PM
http://i107.photobucket.com/albums/m290/Kaskitty/naibaby-love14-1.jpg

Bông hoa trên vách núi

“Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, luôn mong ươc có những phút giây lãng mạn như một đứa trẻ mong được cho kẹo. Chồng tôi thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy thiếu nhạy cảm và không tạo được những phút giây lãng mạn trong cuộc sống hôn nhân của chúng tôi, và điều này ngày càng làm tôi chán nản. Một ngày nọ, tôi quyết định nói với chồng tôi ý định của mình: ly dị.

- Tại sao? - chồng tôi hỏi, anh ấy thực sự bị sốc.

- Em mệt mỏi rồi, và không phải bất cứ điều gì xảy ra trên trái đất này cũng cần có nguyên nhân cà.

Anh im lặng suốt cả đêm, có vẻ suy nghĩ lung lắm. Cảm giác về sự thất vọng của tôi càng tăng thêm. Đây là một người đàn ông mà ngay cả cách thể hiện mình trong lúc khó khăn mà cũng không làm được, thì liệu tôi còn có thể hi vọng điều gì nữa ở anh ấy? Cuối cùng, anh ấy hỏi tôi: “Bây giờ anh có thể làm gì để em thay đổi quyết định?”. Người ta nói đúng, thật khó để mà thay đổi tính cách của một con người, và tôi bắt đầu đánh mất sự kiên nhẫn. Tôi nhìn sâu vào mắt anh và trả lời chậm rãi:

- Đây là một câu hỏi mà nếu anh có thể trả lời và thuyết phục được trái tim em, em sẽ thay đổi ý định. Ví dụ em muốn có một bông hoa mọc trên vách núi mà biết chắc rằng để hái được nó anh sẽ phải chết. Liệu anh có dám hái cho em không?

- Anh sẽ trả lời vào sáng mai.

Niềm hi vọng của tôi như chìm đi vì câu trả lời của anh. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thi anh đã ra đi. Tôi nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết nguệch ngoạc trên bàn ăn gần cửa ra vào.

“Em thân yêu, anh sẽ không hái bông hoá đó, nhưng hãy cho phép anh giải thích…”

(Tim tôi như vỡ tan khi đọc dòng đầu tiên.)

“Khi em sử dụng máy vi tính, em thường xáo trộn lung tung tất cả các chương trình rồi ngồi khóc trước màn hình. Anh phải để dành những ngón tay của anh để sắp đặt lại các chương trình cho em.

Em luôn ra khỏi nhà mà quên không mang chìa khoá. Anh phải để dành đôi chân của anh để chạy thật nhanh về nhà mở cửa cho em.

Em thường chỉ thích ở trong nhà, anh sợ rằng em sẽ bị trầm cảm, anh phải đề dành miệng để kể cho em nghe những câu chuyện vui.

Em luôn nhìn chăm chăm vào màn hình ti vi, điều đó hoàn toàn không tốt cho mắt của em. Anh không xem ti vi vì phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già anh có thể cắt móng tay cho em, giúp em nhổ đi những sợi tóc trắng phiền muộn. Khi anh nắm tay em đi dạo trên bãi biển để thưởng thức ánh mặt trời và bãi cát đẹp, anh có thể nói cho em biết màu của những bông hoa, giống như màu của sự rực rỡ trên khuôn mặt trẻ trung của em.

Vì vậy em yêu ạ, trừ khi anh chắc chắn một điều rằng có một ai đó yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ hái bông hoa đó cho em rồi chết.”

(Nước mắt tôi rơi lã chã trên lá thư làm nhoè cả nét chữ của anh.)

“Bây giờ, khi đã đọc xong thư, nếu em chấp nhận lời giải thích của anh, hãy ra mở của cho anh vì anh đang đứng chờ để mang cho em bữa sáng mà em yêu thích”.

Tôi chạy ào ra cửa, và thấy anh đang đứng đó với khuôn mặt đầy lo lắng, tay nắm chặt một bình sữa và một khúc bánh mì. Bây giờ thì tôi đã chắc chắn rằng không ai yêu tôi nhiều hơn anh. Và tôi quyết định để mặc những bông hoa trên vách núi. “

Hôm nay tôi đã nhớ ra một điều vô cùng đơn giản…

Cảm Nhận: Đây là 1 trong những câu truyện tôi thích nhất, tôi được đọc nó lần đầu cách đây 5 năm vào năm 2002 và từ câu truyện này khiến cho tôi có sở thích tìm đọc các câu truyện kiểu "Trà sữa trân châu" và "Chiken soup for the soul". Những câu truyện đã dậy cho tôi rất nhiều thứ mà tôi chưa từng để ý hoặc có đôi khi là quên mất có những điều nhỏ bé mà có ý nghĩa to lớn trong cuộc sống...Những câu truyện cho chúng ta phút nhìn lại mình!

...Em muốn là người Hạnh Phúc .... Em muốn được Hạnh Phúc...Em muốn ...

JenK
27/09/2007, 10:13 PM
Hãy đọc hết bài này vì nó thật sự rất hay! Đây là lời đề nghị đơn giản: Nếu bạn biết ơn cuộc sống này, hãy gửi thông điệp này đến những người bạn của bạn

http://i107.photobucket.com/albums/m290/Kaskitty/19.jpg

Mặc dù tôi vẫn co mình trong chăn và càu nhàu khi chuông báo thức vang lên, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì tôi có thể nghe. Trên đời này còn rất nhiều người điếc.

Mặc dù tôi nhắm mắt thật lâu để tránh ánh chói loá của mặt trời, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì tôi có thể nhìn thấy. Trên đời này còn có rất nhiều người mù.

Mặc dù tôi nằm cuộn tròn trên giường và lười vác thân dậy, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì tôi còn có sức để nâng mình dậy. Trên đời này vẫn còn nhiều người phải nằm liệt giường.

Mặc dù ngày mới của tôi bắt đầu với nhiều bộn bề: mất vớ, bánh mì khét, những cơn tức giận và những đứa con ồn ào, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì đã cho tôi gia đình. Trên đời này còn rất nhiều người đang cô đơn.

Mặc dù bữa ăn sáng của chúng tôi không bao giờ được như những bức tranh trong tạp chí và đôi khi thực đơn mất cân bằng dinh dưỡng, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì những thức ăn mà chúng tôi có. Trên đời này còn có nhiều người phải chịu đói.

Mặc dù công việc của tôi thường đơn điệu, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì đã cho tôi cơ hội để làm việc. Trên đời này này còn nhiều người không có việc làm.

Mặc dù, ngày qua ngày, tôi cằn nhằn, than trách số phận của mình và luôn ước hòan cảnh của mình đừng quá “vừa đủ”, nhưng xin cám ơn Cuộc sống vì đã cho tôi được sống.

Hãy gửi thông điệp này đến những người bạn của bạn, có thể nó sẽ giúp cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, được chứ!

Bạn là người mà ta tìm đến khi cần một chỗ dựa tinh thần. Bạn là người đáng để ta trân trọng bởi vì tình bạn là một món quà. Bạn là người sẽ lấp đầy cuộc đời của ta bằng vẻ đẹp, niềm vui, và sự khoan dung; là người sẽ làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn.

BẠN LÀ BẠN CỦA TÔI VÀ THẬT VINH HẠNH VÌ ĐIỀU ĐÓ!

Cảm nhận: Tôi có một người bạn gái thân, là 1 trong số rất ít người mà tôi có thể chia sẻ đôi chút những tâm sự của mình, ko phải tất cả...Đó có lẽ là cô gái duy nhất trong số những người bạn là con gái của tôi có cùng sở thích đọc những cuốn sách mà tôi đọc, có 1 trái tim và cách tư duy gần gũi với tôi. Hầu hết thì những cô bạn gái khác, tôi chỉ nói chuyện phiếm với họ, đi chơi với họ và ko bao h chia sẻ với họ tôi đang nghĩ gì bởi tôi biết họ tư duy theo cái cách khiến người ta hay nói "phụ nữ thật nông nổi...". Nhưng trong những cuốn sách tôi thường chỉ quan tâm đến những câu truyện, và cũng chỉ ghi nhớ những câu truyện nào tôi đặc biệt thích. Thi thoảng trong những câu truyện có kèm theo 1,2 câu đúc kết và tôi thường ko nhớ. Bạn của tôi thì khác, cô ấy đọc và thường ghi lại những câu nói đó và sắp xếp nó thật xinh xắn trên nền tranh bằng bằng word hoặc ghi lại vào 1 cuốn sổ. Trong cuộc sống có rất nhiều người lưu lại những điều quý giá nhỏ nhỏ, vì họ biết sẽ có lúc họ cần đến nó, đó là những người chu đáo và có sống có quy tắc. Tôi thì sống quá ngẫu hứng, có những lúc tôi đọc những câu truyện và rút cho mình bài học thế nhưng rồi trên đường đời vội vã có nhiều khi tôi hoàn toàn quên mất những gì mình đã học được. Để rồi có những khi cảm thấy lạc lõng, mất phương hướng, trong đêm tối mịt mùng tôi chợt nhận ra mình lại quên điều gì đó khi vô tình đọc được 1 vài điều gì đó có ý nghĩa. Và tôi lại nhớ những lần đầu khi đọc xong những điều đó tôi đã nghĩ gì, đã tự hứa gì với mình và tại sao tôi lại quên...Có những khi tôi thấy mình thật cô độc, ko bạn bè và ko thể chia sẻ điều gì với ai...nhưng thực tế đó là tự bản thân tôi khép chặt trái tim mình.Và cô bạn của tôi lại nói "muốn người ta hiểu được mình thì trước hết phải biết chia sẻ những tâm sự với người khác chứ ko phải cứ giữ mãi nó trong lòng". Có khi nào đó có ai nói sao tôi nói chuyện có vẻ bi quan thì tôi lại cười và bảo, đó là tôi nói như vậy còn thực tế tôi lại là người yêu cuộc sống này hơn ai hết vì tôi biết mình chỉ có 1 lần được sống. Có những lúc tôi chán nản, tôi đơn độc nhưng tôi vẫn vượt qua, có những điều tốt đẹp có thể hôm qua chưa đến, hôm nay chưa đến, nhưng nó sẽ đến vào ngày mai...tôi luôn tin rằng ánh sáng ở cuối con đường tăm tối.

Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy. Ta có thêm một ngày nữa để yêu thương!

JenK
30/09/2007, 10:57 AM
Sức mạnh của lời nói

http://i107.photobucket.com/albums/m290/Kaskitty/14.jpg

Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch nằm lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.

Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.

Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.

Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?". Con ếch bảo nó bị nặng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.

Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể ghết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hay cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời huỷ diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó, nên quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.


Cảm nhận: Đây là 1 câu truyện mà tôi hết sức yêu thích, là câu truyện dạy cho tôi về sự lạc quan và lòng kiên trì. Vào 1 chiều giáng sinh cách đây 2 năm, khi tôi online và nhận được 1 tin nhắn từ 1 người bạn mà tôi từng rất quý trọng...tin nhắn đó khiến tôi chính thức cắt đứt tình bạn đó và nó khiến tôi bị sock. Ngày hôm trước bằng những lời nói có lẽ cả hai bên đã làm tổn thương nhau, chúng tôi quen nhau đã vài năm và trong tôi luôn coi đó là 1 trong những người bạn tốt nhất, tôi chưa hề có bất kỳ ý nghĩ xấu nào về người bạn này. Có lần tôi giận người bạn này đúng 1 năm cho dù người đó đứng trước mặt tôi và nhìn tôi thì tôi cũng coi như ko thấy vì đã hiểu lầm con người của tôi. Nhưng sau đó chúng tôi đã làm hòa và lại trở thành bạn bè. Thế nhưng rồi lần thứ 2 chỉ vì những lời nói chúng tôi đã phá vỡ tình bạn đó...tôi ko có nhiều bạn bè và việc để mất đi 1 tình bạn lâu năm qủa thực là khó khăn...và khó khăn hơn nữa khi nhận ra người bạn mình luôn coi trọng thực tế lại chưa bao h coi trọng mình như thế thậm chí hoàn toàn ngược lại.

Chính cái lúc tôi thấy tuyệt vọng nhất ấy vào 1 ngày mùa đông xa nhà ở nơi lạ lẫm ko bạn bè, người thân...tôi nhận được câu truyện này do 1 thầy giáo send link qua ym. Tôi đã ngồi đọc nó và sau đó suy ngẫm rất lâu. Tôi luôn rất nhạy cảm với những lời nói, đặc biệt là lời của những người mà tôi quý trọng, nó có ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của tôi, có lẽ đó cũng là 1 điểm yếu...Qua câu truyện tôi đã hiểu mình nên làm gì vào lúc đó và tôi đã lấy lại được sự lạc quan, tôi thầm cảm ơn người thầy của mình và cảm ơn vì ông trời đã cho tôi đọc được câu truyện này ngay lúc đó. Người phải tiếc nuối sẽ ko phải là tôi mà là người đã để mất đi tình bạn và sự tôn trọng của tôi.

HạtDẻ
31/10/2007, 06:31 PM
Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc.

Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: " ... Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn".

Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ. "Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ".

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: "Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không..."

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để "Vì một ước nguyện cao cả..."


Cảm nhận : đây là câu chuyện mình thích nhất , hầu như đọc thuộc nằm lòng nhưng mình vẫn thường đem ra xem lại , cảm xúc cũng như mới xme lần đâu , chỉ 2 chữ : xúc động =((

Rikikuto
07/11/2007, 10:27 AM
Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao mèo Hello Kitty lại không có miệng chưa ?

http://www.anime.com/Hello_Kitty/images/circle-01.jpg

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần... Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?

Cô bé lại òa lên tức tưởi:

- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!

- Vậy ông sẽ nghe cháu!

Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.

Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.

Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...
***


Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nay đã mang hiệu "Hello Kitty" - chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.

Sưu tầm

Cảm nhận: Tôi đã đọc câu chuyện này từ rất lâu và nó đã cho tôi thấy một điều: Hãy quan tâm, lắng nghe và chia sẻ những khó khăn với những người xung quanh.
Những khó khăn đó, đối với bạn có thể là vặt vãnh nhưng lại là to lớn với người khác. Nếu bạn không thể giúp đỡ trực tiếp thì ít nhất cũng có thể lắng nghe câu chuyện của họ với một sự cảm thông và trân trọng.

JenK
08/11/2007, 02:26 PM
Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao mèo Hello Kitty lại không có miệng chưa ?

http://www.anime.com/Hello_Kitty/images/circle-01.jpg

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần... Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?

Cô bé lại òa lên tức tưởi:

- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!

- Vậy ông sẽ nghe cháu!

Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.

Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.

Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...
***


Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng - Chú mèo hiện nay đã mang hiệu "Hello Kitty" - chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.

Sưu tầm

Cảm nhận: Tôi đã đọc câu chuyện này từ rất lâu và nó đã cho tôi thấy một điều: Hãy quan tâm, lắng nghe và chia sẻ những khó khăn với những người xung quanh.
Những khó khăn đó, đối với bạn có thể là vặt vãnh nhưng lại là to lớn với người khác. Nếu bạn không thể giúp đỡ trực tiếp thì ít nhất cũng có thể lắng nghe câu chuyện của họ với một sự cảm thông và trân trọng.

Hi em cũng rất thích mèo kitty, em có cái nick name là KasKitty ^^ vì cũng muốn được lắng nghe mọi người như con mèo ấy.

Rikikuto
15/11/2007, 04:21 PM
Tình yêu và đôi cánh

http://www.soanala.com/soagal/2003/soa2003_05Redyan0515_wings%20of%20healing.jpg

Ngày xưa có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.

Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.

Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi nhiều vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãy chắp cho nó đôi cánh tự do.

Comment: Chắc cũng không cần nói gì thêm nữa bởi cả câu chuyện đã toát lên được ý nghĩa của sự tự do đối với tình yêu.

Camellia86
15/11/2007, 08:19 PM
Tình yêu và đôi cánh

http://www.soanala.com/soagal/2003/soa2003_05Redyan0515_wings%20of%20healing.jpg

Ngày xưa có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.

Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.

Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi nhiều vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãy chắp cho nó đôi cánh tự do.

Comment: Chắc cũng không cần nói gì thêm nữa bởi cả câu chuyện đã toát lên được ý nghĩa của sự tự do đối với tình yêu.

À thì ra đây là câu chuyện sáng nay anh hỏi em ^_^ anh lại hỏi là câu chuyện cô bé và hai con chim thì em chịu rồi tên đúng là Tình yêu và đôi cánh mà ^_^

Hình như nó gần giống ý nghĩa cái stt sáng nay em để, chỉ vì cái stt đó mà sáng nay có người cứ uốn ** tranh cãi với em đấy @_@ Cô bé trong câu chuyện nắm con chim, cái stt của em thì nói đến việc nắm chặt cát trong bàn tay. Có người cứ cãi với em là nắm chặt thì cát ko rơi,(bảo em kém hiểu biết, ko biết được mấy điểm vật lý mà lại phát biểu thế=))).

Mở tay ra cát cũng bị gió thổi, nắm quá chặt cát cũng chảy qua kẽ tay chỉ còn lại rất ít, em rất hay nắm chặt, rất chặt vì sợ mất thì nó lại chảy qua kẽ tay. Rồi sợ quá chặt nó sẽ chảy ra thì lại mở tay ra rồi cũng bị cuốn trôi đi, tốt nhất là hãy vừa phải nhưng mà cái lúc biết rồi thì cát đã chẳng còn lại bao nhiêu.

Chiều em để stt cái câu tiếng Anh mà anh gửi anh hai em pm bảo sao dạo này lắm người để câu đó thế ^_^ chậc mai chắc ko để stt kỳ cục nữa, để thế nào cũng bị hỏi han :D đồng nghiệp của em nó hỏi sao bà cứ để mấy cái stt tôi nhìn mà muỗn não lòng thế :P lại còn hơi khùng khùng điên điên nữa 8-| #:-S

JenK
21/11/2007, 07:06 PM
Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được : + Thời gian + Lời nói + Cơ hội .Ba điều trong đời không được đánh mất : + Sự thanh thản + Hy vọng + Lòng trung thực .Ba thứ có giá trị nhất trong đời : + Tình yêu + Lòng tự tin + Bạn bè .Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được : + Giấc mơ + Tài sản + Thành công .Ba điều làm nên giá trị một con người : + Siêng năng + Chân thành + Thành đạt .Ba điều trong đời làm hỏng một con người : + Rượu + Lòng tự cao + Sự giận dữ

p/s: Cảm ơn anh, PTA, người bạn trong bình lặng chẳng biết vô tình hay hữu ý mỗi khi status của mình kỳ lạ quá đỗi thì lại có 1 điều gì đó như là 1 tin nhắn all list từ PTA gửi đến. Và kỳ lạ hơn là nó giúp ích đc rất nhiều... 1 ly trà sữa khi tâm hồn đang khát, my friends, i love all

Rikikuto
16/05/2008, 09:02 AM
http://i151.photobucket.com/albums/s125/nayemyeu11/Love_by_kode.jpg
Tình yêu chính là "món ăn tinh thần", rất cần thiết và bổ dưỡng tâm hồn

Bạn có nghĩ rằng tình yêu cũng có hương vị không? Tình yêu cũng như một món ăn trong bữa cơm hàng ngày trong cuộc sống của chúng ta vậy. Món ăn đó không những rất cần thiết mà còn vô cùng bổ dưỡng cho cơ thể mỗi người nữa. Tình yêu chính là món ăn tinh thần, mà trong bài này tác giả xin gọi tình yêu là: “Món canh tình yêu”.

Cũng như những món ăn khác, “món canh tình yêu” cũng cần có những gia vị khác nhau. Như vị mặn, vị ngọt, vị cay, vị chua…Món ăn đó có hương vị như thế nào, là tuỳ thuộc vào cách thức chế biến của mỗi người và đôi khi còn vì sở thích của mỗi người nữa. Sau đây là những gia vị đó của tình yêu. Bạn hãy thử tham khảo và xem mình nên nấu món “canh tình yêu” như thế nào cho ngon nhé!

Vị Mặn

Vị mặn chính là những cử chỉ ân cần quan tâm chăm sóc nhau. Những vuốt ve, những giây phút bên nhau, mọi khó khăn. Đó là những cái nắm tay thật chặt và nói “em đừng bao giờ xa anh nhé”, khoảng khắc đó rất riêng tư và rất lãng mạn. Nhưng bạn có biết không? Cuộc sống sôi động trôi đi nhanh lắm, nếu chỉ suốt ngày ta vùi quên vào những tâm sự ngút ngàn, những tháng ngày chỉ biết có lãng mạn. Thì ta sẽ bỏ qua mất rất nhiều cơ hội quý mà cuộc sống dành cho từng người. Bạn có thấy không? Ta phải cho gia vị này thật khéo nhé, để bát canh đặm đà mà không mặn chát.

Vị Ngọt

Vị ngọt này là những nụ hôn nồng nàn mà chúng ta dành cho nhau, đó là những lời thủ thỉ yêu thương, những bông hoa mà chúng ta được tặng trong những dịp lễ tết, những món quà xinh xắn nhưng đầy ý nghĩa. Đó còn là những khi bất chợt ta nghe thấy chuông điện thoại đổ trong đêm và ta nghe thấy người yêu ta nói “Em à! Em đã ngủ chưa? Anh nhớ em lắm”. Vị ngọt đó còn có khi là ta bỗng thấy người yêu ta từ đâu chạy tới và nói: “Hôm nay trông em đẹp quá”….

Nhưng bạn à! Cuộc sống chúng ta không phải lúc nào cũng nguyên một màu hồng được. Mỗi chúng ta còn có gia đình, chúng ta còn có anh em, bạn bè và sự nghiệp của cả cuộc đời của mỗi người nữa kia mà. Nếu chúng ta mà chỉ cho đường vào món ăn và cho nhiều, thì “món canh tình yêu” sẽ bị ngọt quá, dễ gây ngấy và rất dễ chán lắm đấy bạn ạ.

Vị Cay

Chà! vị này thì cũng ngon đó và cũng hợp cho những người nào thích ăn đồ cay nóng. Vị cay này có trong những giọt nước mắt của người yêu ta đó. Khi mà chúng ta chót lỡ hẹn với người ấy, ta đã vô tình làm người ấy buồn, mà chúng ta lại quên một câu xin lỗi. Đó cũng có khi là hai người phải xa nhau, thấy nhớ người ấy quá đi thôi và ta thấy cay cay nơi khoé mắt…

Vị cay kể ra cũng ngon đấy, để cho món “Canh tình yêu” thêm hấp dẫn và đặm đà hơn mà. Nhưng đừng vì sở thích ăn cay mà chúng ta cho nhiều gia vị này vào món ăn nhé. Kẻo người yêu của chúng ta mà không ăn được là họ sẽ không hề đụng đến một miếng nào đâu đó. Hãy để cho thoảng thoảng vị cay từ những giọt nước mắt nhớ nhung và chút giận hờn buồn vui thôi nhé. Nhưng chỉ là chút chút thôi.

Vị Đắng

Vị này xuất phát từ sự dối gian của một trong hai người, từ sự không chân thành, từ sứt mẻ của sự ích kỉ gây ra. Từ những lỗi lầm của ta mà ta lại không chịu nhận khuyết điểm, không chịu sửa đổi và đôi khi từ chính sự chia ly trong tình yêu nữa đấy, phải không bạn? Vậy thì chắc chắn chẳng ai muốn cho gia vị này vào món ăn mà ta rất yêu thích rồi. Nhưng đôi khi ta cũng phải chú ý, vì có thể ta không muốn cho vào, nhưng có đôi lúc lơ đãng ta bỏ nhầm thứ gia vị này vào nồi canh đó lắm chứ. Và như thế thì sẽ rất khó ăn ngon miệng đấy bạn ạ.

Vị Chua Chát

Chua ư? Ai mà đang thích ăn canh chua cá, canh chua ngao thì cũng phải cẩn thận khi cho vị này vào “món canh tình yêu” nhé! Vì tình yêu chúng ta chứ có phải canh Cá hay canh Ngao đâu đúng không bạn? Vị chua này có từ lối sống của chúng ta với mọi người xung quanh, ta đã vì người yêu mà quên đi cha mẹ mình. Người đã có công sinh thành, dưỡng dục ta, chăm lo cho chúng ta đến lúc trưởng thành và đặt rất nhiều hy vọng vào ta.

Ta không thể vì yêu mà quên đi lòng hiếu thảo, báo hiếu cha mẹ. Quên đi anh chị em, những người yêu thương, ủng hộ ta trong suốt cuộc đời. Ta không thể suốt ngày mơ mộng, lãng mạn đến thẫn thờ, mà quên đi bạn bè, quên đi công việc. Nếu ta mà cứ sống chỉ biết có “người ta” và sống cũng chỉ vì “người ta” thôi. Thì bố mẹ đau lòng, anh em chê trách và bạn bè sẽ xa lánh ta đấy. Hơn nữa bạn cũng sẽ không thể làm việc tốt được, vì lúc nào trong đầu chúng ta cũng chỉ quẩnh quanh ý nghĩa “người ta đang làm gì nhỉ?”, “mình thấy nhớ người ta quá”, “sao người ta không nhắn tin cho mình, hay người ta quên mình mất rồi”…. Ôi nếu suốt ngày như thế thì mệt lắm!

Người ta nói ai đang yêu là những người hạnh phúc nhất. Bạn có thấy đúng thế không?

Trên đây là những hương vị chủ yếu trong tình yêu đấy. Bạn đã chọn được cho mình gia vị phù hợp chưa? Hãy nấu “món canh tình yêu” thật ngon, hợp với bạn và cả với người mà bạn yêu thương nữa nhé. Đây là món ăn mà chúng ta sẽ ăn trong cả cuộc đời nên phải hết sức cẩn thận đấy. Chúc bạn thành công và hạnh phúc.

Theo Khánh Quyên - PhunuNet

- HolyBuff sưu tầm -

HạtDẻ
18/05/2008, 04:15 PM
Nghĩa vụ có thế bắt người ta xây dựng 1 ngôi nhà nhưng chỉ có sự yêu thương mới làm cho ngôi nhà đó trở thành 1 gia đình

Nghĩa vụ có thể làm 1 bữa ăn tối nhưng sự yêu thương sẽ chưng cất lên thành gia vị cho bữa ăn ngon hơn

Nghĩa vụ có thể viết rất nhiều thư nhưng sư thương yêu còn kèm theo 1 chuyện vui , 1 bức tranh nghệch ngoạc hình chiếc kẹo

Nghĩa vụ làm người ta khó chịu nếu công sức người ta ko được chú ý . Nhưng sự yêu thương giúp người ta cười nhiều và thấy mình được trả ơn ngay chính việc mình làm

Nghĩa vụ có thể pha 1 cốc sữa nhưng sự thương yêu sẽ thêm vào đó 1 chút ngọt ngào

Nghĩa vụ có thể bắt bạn hy sinh nhưng sự thương yêu mang đến cho bạn sự bình yên

Nghĩa vụ bắt buộc ta phải làm phải biết . Nhưng sự yêu thương giúp ta biết quý trọng những gì ta đang có , sẽ có và sắp có .

MatBoCau
25/05/2008, 04:46 PM
Tình yêu và Lý trí

Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.

Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!".

Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba…"

Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.

Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.

Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.

Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.

Nồng Nàng trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.

Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn.

Tham Lam trốn trong một bao tải…

Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi.

Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.

Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…

Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt.

Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu.


Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".

Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.

Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"

Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý Trí.

MatBoCau
04/06/2008, 12:20 AM
http://i102.photobucket.com/albums/m113/pthuhien/0512812.jpg
Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc.

Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

[COLOR="DarkGreen"][B]Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: " ... Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn".

Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ. "Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ".

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: "Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không..."

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để "Vì một ước nguyện cao cả..."

the return of the king
14/06/2008, 10:44 PM
Tiền có thể mua 1 ngôi nhà nhưng không thể mua 1 tổ ấm. Tiền có thể mua 1 chếc giường nhưng không thể mua giấc ngủ. Tiền có thể mua 1 chiếc đồng hồ nhưng không thể mua được thời gian. Tiền có thể mua 1 cuốn sách nhưng không thể mua được kiến thức. Tiền có thể mua được máu nhưng không thể mua được cuộc sống. Tiền có thể mua được thuốc nhưng không thể mua được sức khỏe. Tiền có thể mua được người bạn yêu nhưng không thể mua được tình yêu của người ấy. Tiền có thể mua được bảo hiểm nhưng không thể mua được sự an toàn.
Bạn thấy đấy, tiền không phải là tất cả...
Vì vậy nếu bạn có quá nhiều tiền mà không biết làm gì thì hãy gởi nó cho tôi. =))
--------->hòm the England sẽ là lựa chọn sáng suốt của bạn :xauho::xauho:

Rikikuto
26/06/2008, 03:09 PM
YÊU

Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?

Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH.

Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?

Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.

Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?

Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ TỰ MÃN.

Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?

Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.

Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?

Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.

Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngoài của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?

Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ MÊ MUỘI.

Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?

Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.

Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?

Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.

Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?

Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.

Thế nhưng…

Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...

Đó mới là YÊU.

Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…

Đó mới là YÊU.

Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…

Đó mới là YÊU.

Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…

Đó mới là YÊU.

Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…

Đó mới là YÊU.

Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?

Nếu có thì đó là YÊU.

TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU VÀ TRONG MUÔN VÀO ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU!

-HolyBuff sưu tầm và chỉnh sửa-

JenK
19/08/2008, 03:36 AM
Có 1 người đàn ông leo núi, khi leo nửa ngọn núi, vô tình sảy tay và ông rơi thẳng xuống đất. Rất may sợ dây thừng quấn ngang bụng đã giữ ông lại. Trong 1 thoáng sợ hãi tột cùng, ông gào lên : "Chúa ơi cứu con". 1 giọng nói từ trên không vang lên:"Này con, con có tin ta không?" "Có", người đàn ông đáp. Giọng nói lại tiếp tục : "Vậy con hãy cắt sợ dây thừng đó đi". Sau 1 thoáng, người đàn ông im lặng và tiếp tục bám lấy sợi dây hết sức bình sinh. Sáng hôm sau, người ta phát hiện xác 1 người đàn ông chết cóng, treo lơ lửg cách mặt đất ... 1 m.

Có những thứ mình trân trọng, đôi khi lại chính là những cái mình cần bỏ đi..

HạtDẻ
27/10/2008, 12:36 AM
Bài học

Ai thật sự đã làm đời bạn khác đi? Hãy trả lời đôi điều dưới đây:

Hãy kể tên 5 người giàu nhất thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàn vũ mấy năm gần đây nhất. Hãy kể tên 10 người đoạt giải Nobel hoặc giải Pulitzer. Hãy kể tên sáu nghệ sĩ mới đây giành giải thưởng do viện Hàn lâm khoa học – nghệ thuật trao tặng.

Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là những thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi những tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích cũng bị quên lãng thì những chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị vùi chôn theo các chủ nhân của nó.

Và đây là những câu hỏi khác, hãy thử xem bạn sẽ trả lời như thế nào:

-- Hãy kể tên vài thầy cô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãy kể tên ba người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãy kể tên vài người đã dạy cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến những người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ‎ý nghĩa. Hãy nghĩ đến 5 người mà bạn thích dành thời gian sống bên họ. Hãy nêu tên 6 người hùng mà những câu chuyện về họ làm bạn ngưỡng mộ.

Dễ hơn phải không? Và bài học chính là: những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn.

Nhị Tường dịch
(Từ beliefnet)

VAdaihiep
11/11/2008, 09:20 PM
Ơ, sao lâu lắm ko ai post bài mới vậy? mình thấy topic này rất hay mà? Hay chủ topic bỏ game rùi

HạtDẻ
12/11/2008, 06:21 PM
Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả.
Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: “Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm”.

Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một cái túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay.
Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không bỏ vào được nữa. “Cái lọ đã đầy chưa?” – ông hỏi.
“Đầy rồi” - mọi người đáp.
“Thật không?” – ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội.
Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”

Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông.
Ai đó trả lời: “Chắc là chưa”.
“Tốt!” – ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi.
Một lần nữa, ông hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”
“Chưa” - mọi người nhao nhao. “Tốt” – ông lập lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: “Minh họa này nói lên điều gì?”.

Một nhà kinh doanh nhanh nhẩu đáp: “Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!”

“Không phải” – ông đáp – “Đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là nếu bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ còn có thể nhét chúng vào được nữa”.

Cái gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của bạn?
Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn....
Nhưng nhớ đặt những “hòn đá cuội” đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa?

Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.

TikChu
13/11/2008, 08:02 AM
Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng. Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".

Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".

Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".

Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. TOny bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.

Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.

"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"

Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đón tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.
Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.

"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.

MẫnMẫn
13/11/2008, 08:45 AM
Một chuyện tình buồn

Một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình thoảng qua như cơn gió, cơn gió kèm theo những êm đềm, ngọt ngào và cả những cay đắng của những giọt nước mắt...

Em. Không có gì nổi bật trong bữa tiệc sinh nhật ấy, sinh nhật một người bạn thân của tôi. Cả buổi em không hát bài nào, tôi cũng chẳng hề để ý đến em. Gần cuối bữa tiệc, tôi tròn mắt ngạc nhiên khi em chạy sang chỗ tôi và khiến tôi ngạc nhiên đến buồn cười khi em hỏi: "Anh ơi, xe Spacy là xe côn hay xe số anh nhỉ?"... Câu nói làm quen vừa... ngớ ngẩn vừa buồn cười đó của em làm tôi mãi không quên...

Từ hôm ấy, những cuộc điện thoại, tin nhắn của em là món ăn không thể thiếu trong thực đơn hàng ngày của tôi. Khi thì là một câu chuyện cười, khi thì một ngày học hành của em, lúc lại là một bài hát em gửi tặng tôi. Tôi thì sao, tôi vẫn dửng dưng và chỉ coi em như một đứa... em gái hư. Hư vì cố công cưa cẩm ông anh mình. Em luôn là người chủ động hẹn tôi, và trong năm lần em hẹn thì ba lần tôi đã không đến...

Một chiều mùa hè, trời oi bức, mây đen vần vũ như sắp nổi cơn giông, tiếng chuông reng reng, giọng em nhè nhẹ bên đầu dây bên kia:

- Đến đón em đi.

- Em ở đâu đấy? Sắp mưa rồi còn đi đâu? Tôi ngáp ngủ hỏi lại.

- Đến đón em đi mà. Em đang ở...bãi giữa.

Tiếng tút tút ngắn vang lên mà tôi chưa kịp nói gì thêm. Nếu trong trường hợp này bạn sẽ làm gì? Tôi thì...ngủ tiếp.
Một lát sau chuông điện thoại lại reo. Tôi nhấc máy chậm chạp:

- Anh, anh không đến à?

- Em ở đấy thật đấy à?

- Em ướt hết rồi.

- Chờ anh anh đến đây.

Mệt mỏi, tôi mặc quần áo và quyết định đến đó nói cho em hết những phiền toái mà tôi đã gặp từ khi quen em.

Trời mưa ào ào. Mắt tôi nhòa đi, gần như không thể thấy đường nữa. Dựng xe trên cầu Long Biên, tôi đi bộ xuống bãi giữa. Mưa làm đất ở đây lầy lội, bùn dính chặt lấy chân. Đi bộ một đoạn xa, tôi nhìn thấy bóng cô bé đang ngồi, thu lu dưới mưa đến tội nghiệp. Tôi đến, nhẹ nhàng xoa đầu em:

- Hâm à, mưa thế này ngồi đây làm gì?

- A anh, anh đến muộn quá, hỏng hết tác phẩm của em rồi.

- Tác phẩm bùn à em? Tôi hỏi đùa.

- Đúng rồi! Bây giờ hơi khó nhìn đấy anh ạ. Em chỉ ra phía trước mặt.

Tên tôi và tên em được viết trên cát kèm theo một trái tim to đùng vào tên hai đứa.

Tôi mỉm cười, những điều tôi định nói lúc đi đã quên hết sạch. Em đã làm được. Làm trái tim tôi rung động một lần nữa. Nhưng liệu có phải không, lý trí tôi lại đắn đo. Tôi đã nhiều lần thấy những giọt nước mắt cả đau khổ lẫn tức giận của những người con gái tôi từng yêu. Tôi không muốn thêm một lần nữa, một người con gái lại... khóc vì tôi.

Tôi đưa em lên chỗ đất cao hơn. Hai đứa cùng ăn món bánh do em tự làm:

- Bánh này là bánh H và C nhé! Dành riêng cho anh và em thôi.

Trời ngớt mưa, nhìn em và tôi thật buồn cười. Ướt nhẹp như hai con chuột. Xẩm tối, tiếng ếch, nhái, dế kêu du dương. Em lại hỏi:

- Ếch kêu anh ạ, anh nghe chuyện công chúa ếch và hoàng tử ếch chưa?

Thế là một câu chuyện biến tấu từ cổ tích được em kể. Kết thúc, kết thúc là... công chúa ếch và hoàng tử ếch hôn nhau. Kể xong, em nín thinh, nhắm mắt đợi chờ... Tôi nhẹ nhàng đặt vào môi em môi nụ hôn... Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đủ để cảm nhận môi em run lên, và trái tim tôi cũng khẽ rung lên theo nhịp tình yêu...

Từ ấy, trái tim tôi và em cùng nhịp đập... Một tình yêu nhẹ nhàng và em luôn mang đến cho tôi bất ngờ, những bất ngờ thú vị.

Nhưng dường như tôi hãy còn quá trẻ con để yêu được một ai lâu dài. Vào lúc đó, tôi bắt đầu thích đi chơi với bạn bè hơn những chiều thứ 7 bên em, thích ở nhà ngủ hơn là những ngày mưa cùng em...

Rồi một ngày, tôi đi xem phim cùng lũ bạn. Cả lũ đang vui vẻ bước ra khỏi rạp, tình cờ tôi gặp một người bạn của em. Tôi nhận được tin dữ.

Không, tôi không tin. Cả buổi chiều hôm đó, tôi tự nói với mình rằng, con bé đó định lừa mình, chắc chắn thế... Nhưng rồi nghĩ lại, ai lại có thể đem chuyện đó ra làm trò đùa? Đêm đó, tôi không ngủ...

Sáng hôm sau, tôi đến. Vâng, là thật...

Nước mắt chực trào trong mắt. Em đi đúng ngày hẹn với tôi mà tôi không đến... Tôi không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ nhẹ nhàng lăn. Tôi bước vào đó, một mình. Tôi không quen ai bạn em, không quen ai người nhà em, và tôi cũng không rõ tôi là ai đối với em nữa.

Tôi đến gần bên em. Tôi hay lương tâm tôi, hay cái sự sợ hãi yếu đuối trong tôi không cho phép tôi dám nhìn em lần cuối. Tôi vào một mình, ra cũng một mình. Bước chân vội vã theo những giọt nước mắt lăn trên má. Về nhà, tôi lao ngay vào phòng, gục mặt vào gối và khóc... Khóc òa, khóc để quên hết mọi thứ. Em đi rồi, ra đi thật rồi.

Sau mỗi lần vấp ngã, tôi tự nhủ với mình, hãy cố gắng sống tốt hơn, cho những gì đã mất, cho những gì đang có và cả những gì sắp có. Biết nắm giữ cơ hội, sống thật với chính mình, sống hết mình vì mọi người... Để một ngày nào đó nhìn lại, không thấy tiếc nuối những gì trong quá khứ... Vì...

Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay...

Kỷ niệm của tôi đã là dĩ vãng được 3 hay 4 năm kể từ ngày đó. Ngày em đi, em chỉ mới 16 tuổi, cũng đang là học sinh của trường Chu Văn An. Em ra đi vì một tai nạn xe máy.

F@ncy
13/11/2008, 11:11 PM
THE GIFT OF THE MAGI

Ông và bà sống với nhau 50 năm tròn , chiến tranh cướp đi của bà khả năng làm Mẹ , ông kiên quyết từ chối thêm bà Lẽ , hai người sống đạm bạc bên nhau ..
Ngày hôm nay là ngày kỉ niệm 50 năm ngày cưới , giá như có tiền chắc 2 ông bà cũng làm một lễ cưới Vàng nho nhỏ , nhưng nhà quá nghèo .

Phần 1: Câu chuyện của ông
Sáng thức dậy , ông đi lại trong mảnh vườn nhỏ xíu , trán hằn những vết nhăn , hai mày nhíu lại , .... ông yêu bà nhiều lắm , người đàn bà đã hi sinh cả cuộc đời sống cho ông vì ông . 50 năm ... ngoài chiếc vòng nhôm trao tặng bà trước ngày ra mặt trận ông chưa tặng bà được một cái gì .
Vật quý giá nhất mà ông có là một chiếc đồng hồ mạ vàng đã cũ của người bạn hi sinh ngoài mặt trận , tất cả chỉ có thế , dằn mạnh bước ông đi ra ngoài phố và tiến thẳng vào hiệu cầm đồ , giá như không hỏng quai thì chiếc đồng hồ còn có giá , nhưng thời gian đã đẩy giá của nó xuống còn 15$ . Ông cầm 15$ , nhìn lại chiếc đồng hồ yêu quý lần cuối rồi ra chợ .... Bà có mái tóc thật dài và đẹp , ông dự định sẽ mua tặng bà một chiếc cặp tóc thật xứng đáng , ông mua chiếc cặp tóc 12$ , 2$ nữa cho một đoá hồng nhung đỏ thắm và tự thưởng cho mình một ly Cognac , không quên rưới xuống đất một nửa , như để tạ tội cùng người bạn đã hi sinh , Ông tin cậu ấy sẽ hiểu cho ông ... và ông đi về nhà , lòng vui khấp khởi ....

Phần 2: Câu chuyện của bà
... Đợi ông đi ra ngoài một lúc , bà đi nhanh đến hiệu cắt tóc gần nhà , suốt đêm qua không ngủ , bà đã quyết định rồi ..... bà yêu ông vô cùng , người đàn ông đã từ bỏ tất cả để được là của riêng bà , vậy mà , ngoài chiếc khăn tay tặng ông trước ngày ra trận , bà chưa làm được gì cho ông ... ngay cả một đứa con .. cho Ông một lần làm Bố . Bà bán mái tóc tuyệt đẹp của mình được 20$ .... Ông có chiếc đồng hồ mà ông rất quý , vậy mà lâu nay đã bị hỏng quai , hẳn là ông sẽ vui lắm . Bà nhảy chân sáo như đứa trẻ hướng về Chợ và mua chiếc quai dồng hồ hết 18$ , 2$ nữa cho một đoá hồng nhung đỏ thắm . Rồi bà đi về nhà , lòng vui sướng khôn tả ...


............. câu chuyện sẽ chẳng cần đoạn kết , chỉ biết rằng 2 bông hồng đỏ trong căn nhà nhỏ bé , đêm đó đã ôm nhau mà khóc , nước mắt của chúng còn đáng quý hơn cả kim cương ...

**************************************************

... vậy đấy , đôi khi tình yêu không cần cao sang . Nhưng giá như hãy làm điều mình muốn trước khi đà quá muộn . Chẳng phải trước khi mất hút vào màn đêm huyền thẳm , những giọt nắng muộn cuối ngày vẫn rướn hết mình tiếc nuối đó hay sao ???

... Tommorrow can be late ...

Rikikuto
20/11/2008, 09:47 AM
Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/10, tôi xin kể lại một câu chuyện ngụ ngôn khá kinh điển và có ý nghĩa sâu sắc.

MÈO VÀ HỔ

http://www.the-gallery-of-china.com/chinese-painting-tiger-T4024.jpg


Xưa kia Hổ là một loài vật ngắn học và vụng về nhưng bù lại Hổ có sức lực rất khỏe mạnh. Hổ nuôi tham vọng một ngày náo đó phải được làm Chúa sơn lâm - Chúa tể của muôn loài. Do vậy nó đã săn đón, nịnh hót, dựa hơi theo Mèo - một loài vật sắc bén trong săn mồi để kiếm ăn và tôn Mèo làm thầy để được học các cách thức sinh tồn!

Mèo đã nhận Hổ làm học trò và tận tình bày cho Hổ cách đi nhẹ nhàng, đánh hơi, săn mồi, nhìn trong bóng tối... - Hổ học rất nhanh cùng với tố chất thể lực mạnh mẽ nên đã nhanh chóng được suy tôn thành chúa sơn lâm.

Khi đã cảm thấy mình thật khỏe khắn và vô đối, Hổ mới nói với mèo rằng: "Giờ ta đã là chúa, không thể chịu được có ai tài hơn nên phải thịt mi".

Mèo ung dung leo lên cây cao và nói: "Meo meo, ta vẫn còn cách trèo, tao không dạy cho mi. Mi có giỏi thì bắt ta đi!"

Hổ đành đứng dưới đất bực bội mà không làm gì được!!!

Bài học rút ra: Luôn luôn phải để lại cho mình một con đường riêng để thoát hiểm, một miếng võ độc để phòng thân đến khi cần còn dùng đến. :nghingo:

Nếu dừng lại ở đây thì chắc ai cũng đã biết nhưng câu chuyện lại tiếp tục...

Hổ đứng dưới không làm sao trèo lên cây được nên tức lắm!!! Nó gầm lên vang động khu rừng và thề rằng: "Con mèo kia, nếu để tao bắt được thì ta sẽ ăn thịt mi không bỏ một thứ gì cả. Đến cả ***** tao cũng chẳng chừa lại!!!"
Và đó là lý do tại sao bây giờ mèo mỗi khi toilet xong lại bới đất để chôn chất thải của mình. Ấy là để cho cọp khỏi tìm thấy mà ăn mất!!! :haha:

Bài học rút ra: Kẻ vô lại, phản phúc thì sớm hay muộn thì bộ mặt phản trắc cũng lòi ra. Loại đó chỉ đáng ăn ***** uống nước rửa *** mà thôi! :xauho:

F@ncy
26/11/2008, 08:32 PM
ĐỂ TRỌN ĐỜI THƯƠNG NHỚDành cho "ngày hôm qua" ...

"Người yêu ơi em có biết nhiều đêm cô đơn gối chiếc.
Còn lại mình ta trong đêm xót xa nhớ em thật nhiều.
... Giờ đây quanh ta trống vắng ..."

"Và ta đã có nhau, những phút giây ngập tràn ân ái ...
để rồi ta mất nhau, mất nhau vì cuộc tình lầm lỡ ...
Mất nhau để trọn đời thương nhớ
Mất nhau khi vẫn nhớ về nhau ..."

"Mà giờ em đã cách xa thật xa, buồn thương phôi pha rồi sẽ trôi qua ...
Nhớ em anh nhớ trọn đời ..."
http://www.youtube.com/v/nSU8RUv3ZSE

Just for one: I love Lê Hiếu and this song, but I could never think that one day, this song is for me, exactly for me. What hurts is hurt - the hurt and the love I bear in all my life.

LeeUk
26/11/2008, 11:27 PM
ĐỂ TRỌN ĐỜI THƯƠNG NHỚDành cho "ngày hôm qua" ...

"Người yêu ơi em có biết nhiều đêm cô đơn gối chiếc.
Còn lại mình ta trong đêm xót xa nhớ em thật nhiều.
... Giờ đây quanh ta trống vắng ..."

"Và ta đã có nhau, những phút giây ngập tràn ân ái ...
để rồi ta mất nhau, mất nhau vì cuộc tình lầm lỡ ...
Mất nhau để trọn đời thương nhớ
Mất nhau khi vẫn nhớ về nhau ..."

"Mà giờ em đã cách xa thật xa, buồn thương phôi pha rồi sẽ trôi qua ...
Nhớ em anh nhớ trọn đời ..."
http://www.youtube.com/v/nSU8RUv3ZSE

Just for one: I love Lê Hiếu and this song, but I could never think that one day, this song is for me, exactly for me. What hurts is hurt - the hurt and the love I bear in all my life.

:xauho: bang chủ phải thế này chứ ..... chê chê :hon:

MẫnMẫn
28/11/2008, 12:28 AM
Vội vã anh và em như người tìm cơn mê
Khát khao được sống như đời mây với gió.................
Lần đầu gặp gỡ ngỡ như giấc mơ sao khó tin.
Say goodbye sao chẳng thế quay bước đi ...................
I wanna kiss you in my mind
Sẽ Mãi Yêu Anh Như Vậy

Without your love is then my life
Anh hãy nhớ trong tim rằng
Everything I do is just for one smile from you

http://www.nhaccuatui.com/m/MoTrDjvCTF


Giờ ngồi một mình với những ký ức bao ngày qua
Khi bên em đây được cùng với anh bước chung con đường
Nhưng trời lại sáng
Em phải bước đi
Chẳng còn anh...........

ForYou01
28/11/2008, 10:14 AM
http://www.nhaccuatui.com/m/YDBykvlKEj



http://www.nhaccuatui.com/m/jeQavvTxbw

.................................................. ..............................

JenK
28/11/2008, 11:11 PM
Phạt vi cảnh Mẫn ú với anh Fan mập post bài sai nội dung topic nha,:nhamhiem: đây là topic post truyện mờ,:tucgian: post nhạc sang bên box clip hoặc thư viện âm nhạc chứ.:tambiet: Ko được lấy lý do mỗi bài hát nà 1 câu chuyện nhá:nhamhiem:
----------------------------------------------------------------------------------------------------


Tại sao con gái thích được cõng trên lưng?
http://muctim.com.vn/article/media/2008/9-29/24144/noi%20dung.jpg



Khi yêu, con gái lúc nào cũng chỉ được muốn được con trai cõng mình trên lưng. Tại sao vậy nhỉ?

Tớ có một cô bạn gái thân, nó đã bắt đầu yêu được mấy tháng rồi và tớ vẫn còn nhớ lần đầu tiên nó kể cho tớ việc nó đã được cõng trên lưng thế nào. Và trong từng hoàn cảnh khác nhau, ý nghĩa của việc được cõng trên lưng cũng khác nhau lắm!

Này nhé, lần đầu tiên được cõng trên lưng là vì cô bạn của tớ đã bị sái chân trong một lần chạy quá sức trong giờ thể dục. Một cậu bạn đã bế cô ấy lên và cõng trên lưng của mình. Khi đó, cậu bạn kia vẫn chỉ là một người bạn cùng lớp bình thường của cô bạn tớ. Cảm giác khi đó thế nào ư? Tất nhiên là ngượng, nhưng mà, cảm giác lạ lắm nhé! Cô bạn tớ nói rằng nó thấy mình bỗng trở nên bé bỏng lắm í, và cậu bạn thường ngày, nhìn gầy gò ít nói thế mà lưng bạn ý bổng trở nên thật rộng, chắc và manh mẽ. Cảm giác cực kì rung rinh luôn! Thế là sau lần ấy, hai đứa bỗng trở nên thân thiết khác thường. Lần đầu tiên được cõng là cảm giác lần đầu tiên được che chở, bảo vệ, quan tâm bởi một người không-phải-ruột-thịt!

Lần cõng thứ 2 là khi cậu bạn của cô bạn tớ muốn trở thành “chiếc xe lu” cõng cô bạn tớ trên cánh đồng đầy hoa thơm ngát khi nhỏ thỏ thẻ: “Hoa đẹp quá! Nhưng mà mình mỏi chân lắm! Không thể đi được nữa!” Cậu ấy đã còng cô bạn của tớ lướt qua những rừng hoa đẹp tuyệt. Không nói gì cả, chỉ có cảm giác ấm áp khi được một người cõng trên lưng. Lần thứ 2 được cõng là cảm giác rằng sẽ có một người luôn ở bên cạnh và cùng thực hiện ước mơ của bạn!

Giờ thì chuyện cõng cô bạn tớ trên lưng đã là một việc làm quen thuộc của cậu ấy rồi. Cô bạn tớ nhà ở một khu tập thể xây từ mấy chục năm trước. Những căn nhà tập thể cũ vẫn luôn rất nhiều bậc cầu thang và bậc thì rất ngắn. Thế nên, một ngày cậu ấy nói rằng hãy để cho cậu ấy được cõng cô bạn tớ trên lưng, bước lên những bậc cầu thang và cho tới khi nào đến của nhà cô bạn tớ thì thôi (nó ở tầng 5 nhé!).

-“Nếu thế thì cậu sẽ mệt lắm đấy”
-“Không mệt chút nào! Tớ thích được cõng cậu trên lưng mà”.

Giờ thì ấy đã biết tại sao con gái lại thích được cõng trên lưng rồi chứ! Đó là một cảm giác được chở che, bảo vệ, quan tâm và gắn bó, giống như thuở nhỏ, những cô bé gái thích được công kênh trên vai, trên lưng của bố, của anh trai.
Và cô bạn tớ, mỗi khi được cậu bạn cõng trên lưng, cô ấy thích ngả đầu vào lưng cậu ý, vòng hai tay qua ôm lấy cổ. Hơi thở rất gần, nóng ấm…Đó là một cảm giác bình yên nhất trên đời.
Tự dưng tớ cũng muốn được một ai đó cõng trên lưng…

p/s: Mình thích được cõng, hồi bé bố cõng, mùa đông bố mặc cái áo Nato(gọi thế đúng hem nhỉ) ngồi sau lưng cảm giác lưng bố rất rộng. Có lẽ vì thế mà thích những người con trai béo mập và có tấm lưng rộng 1 chút, cảm giác có thể được che chở:xauho: Ngoài ra còn được 3 người con zai khác nữa cõng, 1 là ông anh họ lúc bé, mối tinh đầu và tình iu hiện tại. Khổ nôi hùi trước gầy cõng dễ chứ h mập ú mún được cõng mà người ta ko chịu:nghingo:

ForYou01
01/12/2008, 12:39 AM
Để một lần anh nói...............
Anh sẽ yêu yêu em trọn đời
Chỉ mình em biết nơi cuối con phố có anh
Lẻ loi với riêng niềm đau
Chỉ mình em biết nơi cuối con phố anh đứng
Pháo hoa lung linh bên nhà ai
Xót xa nỗi đau riêng mình anh
Chỉ mình anh biết anh quá yêu mới câm nín
Để một lần anh nói.... Chúc em mãi vui bên người yêu
http://www.nhaccuatui.com/m/J9Xhi2qUNk

HạtDẻ
01/12/2008, 12:50 PM
Những bài học giản dị

Trước đây, có hai ông bà cụ sống rất hoà thuận, có cả một vườn dưa chuột. Ông cụ thì thường xuyên chăm sóc vườn dưa, còn bà cụ thì thường làm dưa chuột muối. Mỗi mùa đông, ông cụ lại nghiên cứu các bản danh sách giới thiệu hạt giống để đặt mua loại tốt nhất. Cả gia đình sẽ vui vẻ giúp ông xới đất, trồng và chăm sóc dưa chuột. Còn bà cụ thì rất thích làm món dưa chuột muối. Thậm chí, bà cũng thường xuyên đọc sách dạy nấu ăn để xem những thủ thuật làm dưa chuột muối.

Ai cũng nói đó quả là một gia đình hạnh phúc, và vị khách nào đến nhà chơi cũng được tặng một bình dưa chuột muối “đặc sản” mang về. Dần dần, những người con lập gia đình và chuyển đi. Nhưng họ vẫn liên tục được bố mẹ gửi cho những hộp dưa chuột muối.

Nhưng cuối cùng thì ông cụ mất. Mùa xuân năm sau, tất cả con cái về thăm mẹ và bảo:
- Chúng con biết mẹ rất thích làm dưa chuột muối, nên chúng con sẽ đặt mua hạt giống, sẽ trồng và chăm sóc dưa chuột cho mẹ.

Người mẹ mỉm cười:
- Cảm ơn các con, nhưng các con không cần trồng dưa đâu, vì mẹ thật sự không hề thích làm dưa chuột muối. Mẹ chỉ hay làm món đó vì bố các con thích trồng dưa chuột mà thôi.

Tất cả những người con đều rất ngạc nhiên, chỉ có người con út có vẻ buồn. Bởi vì bố anh từng kể với anh rằng ông không hề thích trồng dưa chuột, nhưng vì mẹ anh thích làm dưa chuột muối nên ông trồng dưa để làm bà vui lòng mà thôi.

Đây là câu chuyện vui hay buồn, tôi cũng không chắc nữa. Nhiều người cho rằng đây là một câu chuyện vui. Ông cụ và bà cụ vui vẻ làm một việc vì nhau, và việc đó lại còn có ích cho mọi người. Nhưng tại sao nó cũng là một câu chuyện buồn? Vì ông cụ và bà cụ không thể thật sự chia sẻ những nhu cầu, niềm vui, sở thích của bản thân với nhau. Nên thay vì cùng tốt hơn và tạo ra những điều mới, họ lại bị dính với một việc mà họ nghĩ rằng là trách nhiệm đối với nhau.

Có lẽ, sự chia sẻ bao gồm cả hai mặt: Tôn trọng và yêu quý sở thích của nhau, nhưng cũng được chia sẻ cả cảm xúc và suy nghĩ thật của mình.

HạtDẻ
04/12/2008, 01:08 PM
500 đồng


Truyện ngắn này kể về cuộc đời một tờ bạc.Đọc nó bạn sẽ thấy trên đời này có rất nhiều những tờ bạc như thế. Và hình như câu truyện không chỉ dụng ý bấy nhiêu...


Ông cho một tờ bạc năm trăm mới cứng. Chú bé lôi ra lôi vào, ngắm nghía nó hoài. Ít hôm sau chú đem tiền mua mấy viên bi. Cô bán hàng nhận được tờ bạc đẹp, tỉ mỉ ghép xếp nó với mấy tờ bạc mới tặng một người bạn cùng lớp. Một ngày anh chàng tặng niềm hi vọng nhỏ nhỏ đó cho một người ăn mày tật nguyền.

Người ăn mày gỡ ngôi sao ra, nhập tờ bạc với những đồng tiền cũ bẩn khác. Đối với ông ta điều quan trọng lúc đó là phải có đủ tiền để mua thuốc chữa cảm. Tờ bạc nằm trong tiệm thuốc tây dưới bàn tay sạch sẽ của anh dược sĩ trẻ vài ngày. Rồi nó được dùng trả tiền thừa cho một người phụ nữ trung niên.Người phụ nữ khia ra đường, bất ngờ bị giật giỏ. Tất cả tiền trong giỏ chỉ đủ cho tên cướp mua ma túy thỏa mãn cơn vật vã.

Tờ bạc bắt đầu rách dần, rách vài lỗ nhỏ. Nó trải bao vui buồn, qua tay bao người: chị hàng cá, người quét rác...Có lần có còn thấm cả máu của một người lượm ve chai do chị cào phải mảnh thủy tinh. Rồi tờ bạc đến tay chị bán chè. Chị dùng nó thối lại cho cô bé ăn quà xinh xắn có nước da trắng trẻo. Khi về đến nhà, mẹ cô bé nhìn thấy tờ tiền đen đủi, cáu xỉn. Chị ta hét lên giận dữ, nói rằng tiền này đầy rẫy vi trùng. Chị giật lấy tờ bạc trên tay cô bé vô tình làm nó rách đôi và vứt xuống đường.

Gió thổi một nửa tờ bạc bay đến gốc cây, nửa kia bay xuống cuống. Sáng hôm sau, có cụ già đi ngang, nhặt lấy nửa tờ tiền ướt đẫm sương, đem về nhà. bà cho nó kết hôn với nửa tờ tiền khác bằng miếng băng keo trong.Khi cụ già đi lĩnh lương hưu, xe đạp bị xẹp bánh. Bà lấy tiền trả công cho anh chàng bơm xe. Anh chàng trông còn trẻ lắm, độ 15,16 tuổi là cùng.

Tối đó, đồng tiền với đủ mùi thơm, thối, hôi, tanh, chua, cay cùng bao nhiêu vi khuẩn bám trên mình còn thấm đẫm vị mặn của nước mắt cậu con trai mới lớn. Bây giờ tờ bạc cũ mèm đang nằm ngủ ngon lành trong tấm giấy học trò ghi nguệch ngoạc:" Giữ mãi! Đây là số tiền đầu tiên mình kiếm được."

HạtDẻ
04/12/2008, 01:56 PM
Thông điệp tình yêu

Dành cho những ai đang cô đơn:Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở lại vào lúc bạn không còn trông chờ nữa.
Tình yêu mang đến nhiều niềm vui nhưng nó thường mang lại đau khổ, tình yêu chỉ tuyệt vời khi bạn dành cho ai xứng đáng lãnh nhận. Bạn hãy dành thời gian để chọn cho mình người phù hợp nhất.

Dành cho những ai không còn cô đơn: Tình yêu không làm con người trở nên hoàn hảo nhưng giúp bạn tìm một người giúp bạn trở thành người tốt nhất có thể.

Dành cho những ai là dân chơi:Đừng bao giờ nói "Tôi yêu em" nếu bạn không chắc. Đừng bao giờ nói về cảm xúc nếu bạn không có. Đừng bao giờ chen vào một cuộc đời chỉ với ý muốn gây đau khổ. Đừng nhìn vào mắt ai khi tất cả những điều bạn làm là giả dối. Thật tàn nhẫn khi bạn làm cho ai đó yêu nhưng bạn không đón nhận tình yêu đó...

Dành cho những ai đã lập gia đình:Tình yêu không phải là nói: "Lỗi của em" mà là "Anh xin lỗi". Không phải "Anh ở đâu", mà là "Em đây" Không phải "Anh có thể làm gì", mà "Em hiểu" Không phải "Anh muốn em là...", mà "Cám ơn vì em là..."

Dành cho những ai đã đính hôn:Thước đo của sự hòa hợp không phải là những năm tháng sống bên nhau nhưng là cả hai đã sống vì nhau như thế nào.

Dành cho những ai thất tình: đau đớn bao nhiêu lâu bạn muốn và để cho nó dày xéo bạn chừng nào bạn có thể. Thử thách không phải là sống sót sau cơn đau mà là bạn đã học từ đó những gì.

Dành cho những ai còn ngây thơ: yêu thế nào: yêu mãnh liệt nhưng đừng mù quáng, kiên định nhưng không cố chấp, sẻ chia và đừng gian trá, thông cảm và đừng đòi hỏi, biết khổ đau nhưng đừng giữ lấy nỗi buồn.

Dành cho những ai thích chiếm hữu:không gì đau khổ bằng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác nhưng sẽ còn đau khổ hơn nếu thấy người mình yêu bất hạnh bên mình.

Dành cho những ai yêu mà không dám nói: tình yêu làm bạn đau khổ khi bạn làm cho người khác đau khổ. Nó càng làm bạn đau khổ khi do người khác gây ra. Nhưng sẽ đau khổ vô cùng nếu người bạn yêu không biết bạn nghĩ gì về họ.

Dành cho những ai muốn níu kéo: điều đáng buồn trong cuộc đời là khi bạn gặp một người và yêu họ, cuối cùng bạn nhận ra rằng điều đó hoàn toàn vô nghĩa và bạn phí thời gian cho một người không xứng đáng. Nếu họ đã không xứng đáng ngay bây giờ thì họ cũng sẽ như vậy vào 1 hay 10 năm sau. Hãy để họ ở lại và lên đường...

Dành cho tất cả những người bạn của tôi:mong ước của tôi là bạn có một tình yêu chân thật, mạnh mẽ, chín chắn và không bao giờ thay đổi.

HạtDẻ
04/12/2008, 03:23 PM
http://i102.photobucket.com/albums/m113/pthuhien/I.jpg http://i102.photobucket.com/albums/m113/pthuhien/L.jpg http://i102.photobucket.com/albums/m113/pthuhien/U.jpg

MẫnMẫn
06/12/2008, 09:55 AM
Dành cho ngày hôm qua..........Sometimes I wonder how I’ve would be
If I didn’t have you no (?) You and Me

Your love makes me feel so free
Everyday I wanna say
That today I love you more than yesterday (yesterday)


Only wanna be with you

http://www.nhaccuatui.com/m/GwAcMjoUU3

HạtDẻ
11/12/2008, 12:14 AM
Đừng cố che giấu những giọt nước mắt. Hãy khóc để là chính mình...Lúc còn bé mới được sinh ra, khi ta “oa oa” cất tiếng khóc chào đời thì là lúc giọt nước mắt bắt đầu chảy. Giọt nước mắt trẻ thơ thấy thương thương làm sao! Đó là giọt nước mắt của một thiên thần bé nhỏ, giọt nước mắt hạnh phúc vì được sinh ra trên đời này, được nằm trong vòng tay của người mẹ, được ngắm nhìn bằng ánh mắt sung sướng của người cha. Đôi mắt dễ thương tuôn ra những giọt nước mắt trong ngần, không pha chút bụi trần.

Rồi theo tháng năm ta lớn lên, những lần ham chơi trốn học cạnh bờ ao đuổi bướm, hái hoa cùng cô bé nhà bên rồi bị mẹ đánh đòn. Và nước mắt lại rơi… Giọt nước mắt hờn hờn, tuổi tuổi. Giọt nước mắt rơi từ đôi mắt thơ ngây, chưa biết suy ngẫm cái nào đúng, cái nào sai. Giọt nước mắt đó đã bắt đầu pha lẫn chút cảm xúc dạo đầu của trẻ con, khóc mà cứ mếu miệng không biết tại sao lại khóc!

Thời gian lại chầm chậm trôi, ta lớn khôn thêm tí nữa. Những lần bị mẹ cha la rầy, ta lại khóc. Nước mắt lại rơi vì lúc đó ta đã biết được rằng mình đã sai. Giọt nước mắt là giọt nước mắt ý thức. Đó là giọt nước mắt hối hận kèm lời xin lỗi “ba mẹ ơi, con đã sai”.

Và rồi, khi thực sự bước vào tuổi trưởng thành thì mỗi giọt nước mắt của ta mang một sắc thái tâm trạng hoàn toàn khác. Đó là giọt nước mắt sau khi đã thấm thía một điều gì đó. Có thể là giọt nước mắt của những lần vấp ngã thật đau trong cuộc sống. Dù có cứng rắn và tự nhủ lòng “không được khóc” nhưng mà… ta vẫn khóc.

Khóc để rồi đứng lên bước tiếp vì cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ ta nếu cố gắng và có niềm tin.

Thời gian trôi đi theo quy luật của tạo hóa thì giọt nước mắt vẫn theo ta trên chặng dường ta bước. Nhưng dù sao đi nữa, khóc chưa hẳn là buồn, vì có những giọt nước mắt tuôn chảy khi ta thực sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sinh ra trên đời; hạnh phúc vì có ba có mẹ, có anh chị em; hạnh phúc vì có một người bạn thân để sẻ chia; hạnh phúc vì có một người để yêu, để nhớ, để giận hờn; hạnh phúc vì có một người bạn trăm năm; hạnh phúc vì có thêm một đứa trẻ ra đời,….

Vì vậy, trong cuộc sống, bạn ơi hãy nhớ rằng, đừng cố gắng che giấu những giọt nước mắt. Hãy khóc để là chính mình, bạn nhé! Vì nước mắt là kết tinh của những cảm xúc, tình cảm của con người. Hãy khóc để rồi cười chứ đừng cười nhiều để rồi phải khóc
(sưu tầm )
http://i102.photobucket.com/albums/m113/pthuhien/XiMuoi/PM_Fishing.gif

HạtDẻ
11/12/2008, 11:20 PM
Những điều học được từ cuộc sống

http://i102.photobucket.com/albums/m113/pthuhien/My%20Friend/angelhrt.gif

Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi không thể bắt người khác yêu mến mình, tất cả những điều tôi có thể làm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi có thể đúng khi giận dữ ai đó nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc tôi biến thành một kẻ tàn nhẫn với người khác ....

Tôi đã học được từ cuộc sống: cho dù bạn bè tôi tốt như thế nào cũng sẽ có lúc họ làm tôi bị tổn thương và tôi phải biết tha thứ cho điều đó ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: trước khi muốn tha thứ cho người khác, tôi phải tập tha thứ cho chínn bản thân mình ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: khi một người không yêu mến tôi như tôi như tôi mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu mến tôi hết lòng...

Tôi đã học được từ cuộc sống: mình phải mất nhiều năm để tạo lòng tin nơi người khác nhưng lại có thể đánh mất nó chỉ trong một giây ...

Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi phải luôn cẩn trọng vì những lỗi lầm tôi gây ra trong một khoảnh khắc, có thể làm tôi hối hận cả một đời ....
( sưu tầm )

JenK
12/12/2008, 02:35 AM
Trong đời, có lẽ ai cũng 1 lần ước muốn cho thời gian quay trở lại thế nhưng ước thì mãi chỉ là ước...

Ngọc bất trác bất thành khí, Nhân bất học bất tri lý

Chẳng có gì là vĩnh cửu, chẳng có gì là ko thay đổi, mọi thứ chỉ là tương đối. Tất cả mọi cái xảy đến với ta hay ta đã làm trong cuộc sống đều là 1 sự rèn luyện quý báu. Kết quả có thể đo đếm được là xấu hay tốt những cuộc hành trình tích lũy nên nó là vô giá. Kết quả có thể bị lãng quên nhưng những thứ tích lũy trong hành trình sẽ có thể còn tái hiện nhiều lần. Mọi thứ trên đời đều có nhân quả, làm người ko nên có cái nhìn thiển cận tự giới hạn mình và coi thường người khác. Có kẻ phải chui háng người khác mà thành tướng tài, có kẻ phải nếm phân người khác mà thành đế vương, lại có kẻ vỗ ngực tự xưng vô song bất địch nhưng lại để kẻ khác xếp đặt như quân cờ... Cuộc đời vốn vô thường, chỉ có sự học hỏi, tinh thần cầu thị và lắng nghe chân thành mới giúp người ta đi qua những tham - sân - si một cách bình an.

Phật dậy tu tại tâm, có những người khẩu phật tâm xà thì cũng có nhưng kẻ miệng thì thưa thớt nói cười bụng thì 1 bồ dao găm.

Khi còn bé thì ước gì lớn thật nhanh, thời gian qua đi rồi dường như người lớn nào cũng từng 1 lần ước được trở lại lúc thơ bé... Cuộc sống là quy luật, là vòng tuần hoàn, số phận là cái ta ko sắp đặt được... Phù du thì rồi cũng sẽ tan biến, chỉ có thiện tâm còn lại với đất trời...

Hãy sống là chính mình.

pe_thu_trang
14/12/2008, 01:42 PM
Dành cho những ai đang yêu hay yêu rồi cũng được...!

"Nếu giận anh, hãy mở quà!"

Anh hay nhường nhịn và tôi cũng thường im lặng tự vấn lại mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo xa như thế.

Nhân ngày "không sinh nhật", anh ôm tặng tôi một hộp quà ghi tên "Trút giận" to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: "Giận anh, hãy mở quà". Tôi rất háo hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không.


Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về trước. Anh không kịp đuổi theo... Về đến nhà, tôi điên tiết tắt máy, nằm gác tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.


Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên dán tờ giấy: "Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh".


Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ "Hối hận" bằng tiếng Anh. Miệng "I'm sorry" nom thật tội nghiệp.


Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi đồng xu hai trăm đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì tò mò cố đi đến tận cùng của "câu chuyện" thôi chứ không phải trút giận gì ai.


Mỗi hộp quà mở ra là một câu nói vỗ về, động viên tôi và một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá.


Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên ngoài ghi độc một dòng: "Mãi yêu em!" Trong đựng một trái tim màu tím thủy chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh viết: "Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em nhé!".


Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở máy nhắn tin: "Em yêu anh!". Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không để lại dấu vết...


Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm hỉnh: "Đã mở "Trút giận" chưa?" Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: "Mở ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp nữa nhé!". Anh cười thật hiền: "Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm". Tôi ngập ngừng: "Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh đâu". Rồi tôi ra vẻ hậm hực: "Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng phải có hạn sử dụng để mở chứ?". Anh hét to: "Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ niệm tám mươi năm ngày cưới".


Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi viết lên mặt sau: "Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch. Sau này, có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng mình. Bởi vì, em yêu anh!".


Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là chưa mở quà.

sưu tầm

pe_thu_trang
17/12/2008, 12:48 PM
Chia tay cũng là yêu

- Anh ạ, hay là mình chia tay?
- I am tired with our story, I have no feelings at all, empty heart... (Em cảm thấy mệt mỏi vì chuyện của chúng ta. Em chẳng còn cảm xúc gì lúc này cả, trống rỗng...)
- Em à, hay là mình chia tay. Anh buông tay nhé...
- Ừm, tự nhiên tình yêu chết...


Wikipedia
(Viết cho CC, cc, Vit… và tôi)



- Vì ở xa nhau quá...
- Người ta yêu nhau không hiểu tại sao, chia tay cũng vậy thôi mà.
- Chia tay cũng chỉ vì yêu thôi mà. Chia tay cũng là yêu...

Đâu cần phải giải thích hay có lý do gì để được gọi là một sự chia tay hợp lý.
Người ta chia tay nhau bởi khoảng cách về không gian thì xa, khoảng cách về thời gian chờ đợi lại càng xa. Những mông lung không thể nào chia sẻ, không thể cùng nhau gánh vác.

Khi người ta chỉ trò chuyện được cùng nhau bằng email, điện thoại, YM... người ta không thể gặp nhau, cầm tay, lắng nghe giọng nói, nhìn điệu bộ... không được hờn dỗi, không được cười đùa... không thể giúp đỡ, lau cho nhau nước mắt, không chăm sóc lúc ốm đau... không chia sẻ buồn vui...

Người ta chia tay nhau bởi sau những dòng email khô khốc không thấy hiển hiện được niềm yêu, sự đam mê, gắn bó, những quan tâm và lo lắng cho nhau. Không có anh, em vẫn sống, vẫn mạnh khỏe, vẫn làm việc, vẫn đi chơi, vẫn đi ăn ốc, vẫn tụ tập cười đùa và la hét như một cái còi. Anh cũng vậy. Nghĩa là chúng ta không cần có nhau...

Sau khi chia tay, cần thì không cần nhưng người ta lại thiếu. thấy hụt hẫng. Thấy con tim biết nhói đau. Biết nhớ và hoài niệm. Biết thở dài khi nhìn ai đó tay trong tay, vai kề vai. Biết lạnh và biết cô đơn. Tự nhiên không còn một điều gì thân thuộc, quen thuộc. Phải dứt bỏ. Từ bỏ một công việc đã khó, nơi có những con người từng thân thiết, với một môi trường từng gắn bó, huống hồ là bỏ một người từng là người yêu, là người đầu tiên mình nghĩ đến trong ngày sau khi thức giấc và người cuối cùng mình nghĩ đến trước khi đi ngủ...

- Uh, tao định đi thật đấy.
- Điên à, đi sang đấy làm thì bao giờ mới lấy được chồng.
- Thì ở nhà cũng có lấy được chồng đâu...
- Uh thì đi vậy.Tuổi trẻ đồng nghĩa với phải làm việc, nhỉ?

Tuổi trẻ có nghĩa là làm việc?
Những câu đối thoại đầy ám ảnh. Con người lẽ ra có tính hướng thiện, như cái cây cũng cần hướng sáng... Nhưng không chỉ có bản năng mà còn lý trí và những toan tính thiệt hơn, chấp nhân và không chấp nhận.

Đã bước chân ra đi dù là lưu luyến... nhưng vẫn phải bước mà đi. Bởi vì đấy là sự lựa chọn. Không có đúng, không có sai..Và có lẽ chỉ một tuần sau là họ đã quên nhau... Trách làm sao được khi bỗng nhiên người ta biết lạnh lùng và xa lạ. yêu đã khó, gìn giữ lại khó hơn... Níu kéo lại càng không được.

Tuy nhiên, hãy nói tạm biệt nhau một cách đàng hoàng, đừng trốn tránh... Giận hờn, oán trách, đổ lỗi, biện minh hay tìm kiếm đồng minh, so đo hơn thiệt đều là cách hèn nhát trong tình yêu cả.

Cứ điều tốt mà làm, việc tốt mà nghĩ... Có thiệt thòi thì cũng đổi lại bằng sự thanh thản. Chia tay theo cái cách của những người đã yêu nhau.

"Người ta thường cố sống để không là hạt cát biến mất trên mỗi bước chân qua, mà là để in dấu ấn vào trái tim người khác". Một lần chia tay là một lần thất bại... Đôi khi người ta cần một điều đơn giản "sự có mặt..."

Nếu không, yêu thì cũng có lúc chia tay...


ngoisao.net

ForYou01
18/12/2008, 12:52 AM
Tôi đã yêu em bằng cả linh hồn tôi dù biết tình yêu này là lầm lỗi nhưng tôi kô hối hận vì tôi hiểu 1 điều ...............khi ở bên em xung quanh tôi nhiều tiếng cười......Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp em ...Yêu em hơn tôi....Hãy luôn cười em nhé....Anh yêu em....
Xin lỗi em yêu..........
.Nếu một ngày tình yêu của em không đẹp như trong giấc mơ em thường hay nghĩ là có thật
Thì anh cũng không biết nói với em thế nào
Chỉ lặng câm thương xót mà thôi

Chỉ vì mình là người đến sau thế rồi không dám nói ra bao nhiêu suy nghĩ ở trong lòng
Để rồi lòng cay đắng khi em đi với ai
Nhìn người ta làm khổ đời em

Nếu như em ngày xưa đừng vội quá yêu
Nếu như anh một lần đến trước để có em
Có lẽ em giờ đây chẳng phải quá đau, xin lỗi em yêu
Và rồi giấc mơ kia cũng chẳng còn
Vì duyên kiếp không thể ở bên nhau
Dù anh đã cất tiếng khóc trong đêm dài thương nhớ
Làm sao để có được em

Một lần đến sau để rồi suốt đời
Nhìn em khổ đau trong ngàn nước mắt
Giờ đâu phải đã quá trễ để thay đổi đâu em
Vì sao không nghĩ lại em, một lần thôi

Hãy một lần, về với anh
Để trái tim hạnh phúc bên người
Rồi sau đó, hãy lìa xa
Để lòng mang ký ức về emhttp://www.youtube.com/v/Pb-kaf3hSqU

MẫnMẫn
04/02/2009, 01:19 AM
Chưa bao giờ trong tiềm thức của em có ý nghĩ là em sẽ không yêu anh nữa. Chưa bao giờ. Nhưng anh biết không, giờ đây, trong khoảnh khắc em cảm thấy cô đơn và chán nản, em biết rằng,mọi thứ chỉ như vậy mà thôi, không bao giờ thay đổi, cho dù em có cố gắng thế nào đi nữa.

Em cố gắng muốn hiểu con tim của anh của em đang đi tìm điều gì.. anh đến lặng lẽ ra đi cũng thật nhẹ nhàng....nhưng sao nước mắt em lại rơi......

Anh có biết, anh bước vào cuộc đời em đã làm cho con người em thay đổi đến nhường nào không. Từ khi gặp anh, em đã không còn là một con bé lúc nào cũng u sầu, ủ dột nữa. Anh đến, mang theo tiếng cười, niềm vui và hy vọng cho cuộc đời em.. Và em mong chờ, mong chờ cái ngày anh sẽ nói yêu em, nói cần em như tình yêu của em dành cho anh.

Em sẽ không yêu anh nữa, không phải vì không còn yêu anh mà chỉ bởi vì, anh là giấc mơ không bao giờ em có được. :haha:chúng ta mãi mãi là bạn thân..........
http://www.nhaccuatui.com/m/H940360gH8

Rikikuto
04/02/2009, 11:01 AM
Người ta nói rằng Tình bạn là lối vào của Tình yêu chứ không phải lối ra. Nhưng anh thấy rằng điều đó chưa phải hoàn toàn đúng.
2 người yêu nhau không thành vẫn hoàn toàn có thể trở thành những người bạn tốt một khi giữa 2 người vẫn tồn tại sự tôn trọng và quý mến!

Tks em Mẫn đã sẻ chia cùng mọi người một bài hát rất hay.

Võ_Hồng_Thanh
04/02/2009, 02:45 PM
Người ta nói rằng Tình bạn là lối vào của Tình yêu chứ không phải lối ra. Nhưng anh thấy rằng điều đó chưa phải hoàn toàn đúng.
2 người yêu nhau không thành vẫn hoàn toàn có thể trở thành những người bạn tốt một khi giữa 2 người vẫn tồn tại sự tôn trọng và quý mến!

Tks em Mẫn đã sẻ chia cùng mọi người một bài hát rất hay.

bon chen xíu , bạn nói có vẻ là số đông , tôi thì đã đánh mất tình bạn và đánh mất luôn tình yêu , chả lẽ cuộc đời bất công thế , chắc tôi nằm trong số ít đó , sao lại trúng vào mình chứ nhỉ :khocto:

MẫnMẫn
13/02/2009, 03:40 PM
Valentine ngọt ngào .... Hạnh phúc nhỏ bé tưởng chừng đã ngủ yên bỗng trở về bên em....Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em.. Để em hiểu được 1 điều thật giản dị....
Em yêu anh :xauho:
Gửi tặng bài hát này đến anh, người em yêu...hãy cảm nhận 1 lần nữa cảm xúc tình yêu em dành cho anh.. tình yêu của em...

http://www.nhaccuatui.com/m/3MMTIQuPFD

Khi ánh dương không rọi lối anh đi
Và chẳng ai sẽ cùng anh bước tới,
Anh sẽ không phải phí hoài chờ đợi
Vì lẽ em sẽ đến bên anh

Khi màn đêm là tối tăm và giông bão
Và khi anh chẳng biết dựa vào đâu
Xin hãy đợi tay chẳng cần đưa tới
Vì lẽ em sẽ đến bên anh

Có đôi khi mọi giấc mơ kia
Còn sáng rõ hơn là thực tế
Và khi anh chẳng biết tại vì sao
Mà mất đi con đường anh đang tới
Khi nước mắt rơi,xin anh đừng buồn tủi
Vì lẽ em sẽ lắng nghe tiếng gọi
Linh hồn anh đang cất tiếng trong tim
Và xin thề em sẽ ở nơi kia,
Cho dù có chuyện gì chăng nữa
Bởi lẽ nếu chúng ta không thể
cùng nhau đi hết trọn quãng đường đời
Thì xin nguyện chúng ta là bạn
Bây giờ đến hết kiếp đơn côi
Chúng ta đều cần một người để bắt đầu trở lại
một người sẽ mãi biết cảm thông
Vậy nếu anh cảm thấy linh hồn anh đang tàn lụi bên trong
Và anh cần một niềm tin chống chọi
Thì em sẽ là người nghe tiếng gọi
Sẽ là người mãi nắm tay anh..........
I will come to you.... I love you:xauho:

0_GINTA_0
13/02/2009, 04:52 PM
ước ji minh được như anh ây.:haha:

__________________________
Đời cho ta tâm hờn lãng mạng
Tuy đa tình nhưng tuyệt đối thủy chung
:khochiu:

0_GINTA_0
14/02/2009, 09:04 PM
Lý do cho một tình yêu


Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, sao anh tìm được lí do chứ! - chàng trai trả lời
-Không có lí do gì tức là anh không yêu em
-Em không thể suy diễn như thế được
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì
em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác
Cô gái cảm thấy rất hài lòng
Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cơ vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng . Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình
"Chào em yêu
Anh yêu em vì em xinh đẹp . Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu . Vậy thì anh không thể yêu em
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn . Đây không phải lí do giúp anh có thể yêu em
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa
Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em . Em có cần lí do nào nữa không em yêu
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa . Còn các bạn có bao giờ hởi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ


http://s601.photobucket.com/albums/tt97/ginta_09/th_20071118131839rc.jpg

_________________________
Đời cho ta tâm hồn lãng mạng
Tuy đa tình nhưng tuyệt đối thủy chung
:khochiu: