PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Buồn quá up truyện cho anh em đọc!!


Kosmos
03/12/2007, 12:59 AM
Buồn Buồn ngồi viết truyện chơi các bạn thấy được thì Cos up tiếp:^^
“Keng”
Thanh kiếm rớt xuông, trước mặt hắn thanh đại đao thừa thắng mai phục vạn lý huyền thoại đang kề vào cổ, hắn đã thua. Từ lúc hạ sơn tới giờ hắn đã gặp nhiều tay kiếm nhưng chưa có tay kiếm nào chỉ trong vòng hai chiêu làm hắn rớt kiếm. Kề cận cái chết hắn cảm thấy thật sợ hãi, có lẽ những kẻ đã bị hắn hạ sát trước đây cũng có cảm giác như vậy. Hắn không còn sức lực để kháng cự, ko còn đủ can đảm để nhìn người đang chiả mũi đao vào mình, hắn từ từ nhắm mắt và đợi cái chết…
“Á aaaaa..a..a.”
Tiếng kêu thất thanh của kẻ trước mặt, giật mình mở mắt ra hắn thấy kẻ mà đánh bại hắn đang ôm cánh tay bị thương. Tên kiếm khách tỏ vẻ sợ sệt bắt quyết và nhảy lên phi hành khí bay mất. Hắn kũng từ từ ngất đi …
“Chuyện tình ngày xưa mơ hồ như cơn gió vô tình… Từng mùa đông qua luôn làm se sắt trái tim mình
Chẳng còn chi nữa sao lòng ta cứ mãi bâng khuâng khi trời mưa. Và dương như niềm thương nhớ vẫn chưa phai mờ…”
Tiếng tì bà cùng tiếng hát não nùng vang lên, hắn từ từ mở mắt, không biết đã ngất đi bao lâu, chỉ biết rằng giờ đây hắn đang nằm trong 1 ngôi nhà gỗ mùi hương trầm bay phảng phất và tiếng 1 cô nương đang hát một bài ca buồn
“ Cạch” Tiếng cửa mở, 1 cô gái bước vào dáng điệu thanh tao, gương mặt thanh tú và đặt biệt là đôi mắt to sáng đượm một nỗi buồn sâu thẳm, Nàng bận một bộ đồ trắng trên tóc 2 bên tai có 2 chiếc cánh be bé. “Quả là một mỹ nhân!” hắn nghĩ thầm.
-Công tử tỉnh rồi ư? – cô ấy hỏi
Sực tỉnh, hắn trả lời:
-Ừhm! Cho hỏi tại hạ đã hôn mê bao lâu rùi?
-Đến hôm nay là được 3 ngày! Công tử còn yếu lắm hãy nằm nghi đi tí nữa tiện nữ đem thuốc vào cho!- cô ấy nói và bước vội ra
Hắn vội vàng gọi và hỏi:
-Cô nương xin dừng bước! Phải chăng cô nương đã cứu tại hạ về đây? Cho hỏi quý tính của cô nương? Để sau này tiện báo đáp!
-Tên của tiện thiếp không tiện nói ra mong công tử bỏ xá cho, người cứu công tử về đây là ca ca của tiện thiếp, huynh ấy là một vũ mang của tộc vũ, công tử hãy nghĩ ngơi đi để tiện thiếp ra lấy thuốc và chút cháo vào cho công tử!
Nói rồi nàng quay đi. Nằm trên giường hắn có bao điều thắc mắc:” Không biết ca ca của cô gái đó sao lại cứu mình, mà xưa nay tộc vũ vốn ít xuất hiên vậy mà tai sao lại xuất hiện ở đây, …” mãi suy nghĩ hắn chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

o0tatsuya0o
26/12/2007, 05:23 AM
Hình như đây là truyện Từ Thức gặp tiên mà :-/