PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Những tản mạn của nỗi buồn và sự xấu hổ


JenK
03/01/2008, 09:12 AM
Những tản mạn của nỗi buồn và sự xấu hổ

Có bao nhiêu lần trong một tuần chúng ta thấy trái tim mình xúc động vì một hành động của người bên cạnh hay vì đọc một cuốn sách? Quá hiếm hoi. Nhiều tuần lễ, chúng ta chỉ thấy mệt mỏi và khó chịu chứ đâu thấy thanh thản, xúc động và náo nức một điều gì...


Nhà thơ, nhà báo Nguyễn Quang Thiều có đôi dòng bày tỏ suy nghĩ từ những sự kiện đau xót...

1. Cháu bé bị mẹ đánh đã chết. Cháu bé Đỗ Ngọc Bảo Trân, 18 tháng tuổi bị cô giáo bịt băng keo vào miệng cũng đã chết. Và những đứa bé nào nữa sẽ rơi vào số phận bi thương như thế này? Với tôi, cái chết của những đứa bé này là bản thông điệp đau buồn và xấu hổ nhất năm 2007 đã gửi đến chúng ta.

Tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần những bài báo viết về hành động của những bà mẹ kia, những cô giáo kia…và tôi không thể tưởng tượng nổi những chuyện đó lại xảy ra. Nhưng nó đã xảy ra. Đó là một hiện thực chứ không phải là một cơn ác mộng.

http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/62/2007/12/28_12/khoto1.jpg
Bé Đỗ Ngọc Bảo Trân khi trong tình trạng chết lâm sàng trên giường bệnh (Ảnh: An Nhơn)


2. Nếu chúng ta thật bình tĩnh để suy ngẫm về những điều kinh khủng đó, chúng ta sẽ thấy những điều kinh khủng ấy sớm hay muộn cũng sẽ phải đến. Chỉ trong một thời gian ngắn gần đây, chúng ta phải chứng kiến bao chuyện đau lòng.

Vợ chồng bán phở đánh đập tàn nhẫn một cô gái nhiều năm như đánh đập một con chó, một cô giáo do mâu thuẫn với đồng nghiệp đã bỏ thuốc diệt côn trùng vào nồi canh của những đứa trẻ… đã làm chúng ta rùng mình về sự ác độc của con người.

Hành động của những người gọi là thầy cô giáo đối với học sinh như chúng ta đã biết còn làm chúng ta kinh hãi hơn nhiều. Kinh hãi bởi cái ác đã bắt đầu xuất hiện ở nơi mà đúng ra cái ác không thể nào đặt một ngón chân đến được. Những bức thành bảo vệ tâm hồn và nhân cách con người đã bị bắn thủng.

3. Trong nhiều bộ phim của Hollywood, người ta nói đến sự xuất hiện của cái Ác như một lực lượng ma quỷ trên thế giới và nguy cơ cái Đẹp và một xã hội nhân văn của con người bị hủy diệt. Thì bây giờ, nó đã xuất hiện như một hiện thực không thể chối cãi.

Không chỉ khi hai trẻ bị chết chúng ta mới thấy sự giá lạnh và ác độc của con người mà chúng ta thấy nó đang diễn ra hàng ngày trong đời sống. Chúng ta hãy nhìn thật kỹ lưỡng cho dù chỉ một lần con người đang sống với con người như thế nào?

4. Con người mỗi ngày thêm dửng dưng khi nhìn thấy đồng loại nằm sõng soài trong máu me trên đường vì tai nạn. Con người tìm cách chiếm lấy một chỗ ngồi tốt cho mình trên xe. Con người lừa nhau để chiếm đoạt tiền của và tài sản của nhau. Con người phải dúi tiền cho bác sỹ mới mong được cứu chữa.

Con người phải đút lót cho người có quyền mới mong việc được giải quyết. Con người bỏ cha mẹ già yếu ốm đau và vứt mấy đồng bạc cho họ như bố thí. Con người bán thực phẩm ôi thiu chứa đầy dịch bệnh cho đồng loại. Con người nhận tiền để xử vô tội cho kẻ giết người. Con người đòi đổi tình dục lấy điểm thi hay bằng tốt nghiệp

5. Tất cả những hành xử trên của con người xuất phát từ trái tim vô cảm. Sự vô cảm là nơi khởi nguồn tội ác. Sự vô cảm này sinh ra từ đâu ? Chúng ta phải thừa nhận rằng: đã quá lâu, chủ nghĩa nhân văn và những vẻ đẹp lãng mạn đâu còn được nói đến với một sự xúc động trong nhà trường, trong công sở và những nơi công cộng nữa. Thậm chí ở trong chính mỗi ngôi nhà nho nhỏ của chúng ta.

Chúng ta thử hỏi xem có bao nhiêu lần trong một tuần chúng ta thấy trái tim mình xúc động vì một hành động của người bên cạnh hay vì đọc một cuốn sách ? Quá hiếm hoi. Nhiều tuần lễ, chúng ta chỉ thấy mệt mỏi và khó chịu chứ đâu thấy thanh thản, xúc động và náo nức một điều gì đó mà chúng ta đã gặp, đã làm và sẽ gặp, sẽ làm.

6. Chính vì chúng ta sống trong một thế giới mà quan hệ giữa con người với con người ngày càng thiết lập bởi sự chính xác của giá trị vật chất mà không phải bằng những giá trị tinh thần của chủ nghĩa nhân văn. Con người ngày nay càng ngày càng cảm thấy ít ngượng ngùng khi làm một việc gì đó thiếu tính nhân văn trước đồng loại của mình.

Con người thản nhiên vứt rác ra nơi công cộng. Con người thản nhiên nhìn kẻ cắp móc túi người khác. Con người thản nhiên bán ma túy cho người khác. Con người lạnh lùng đi qua người tai nạn. Con người lạnh lùng đá bát cơm về phía mặt người mẹ đẻ đau ốm của mình. Họ dám làm những hành động đó vì con người quanh họ đã ít để ý đến điều đó hoặc tệ hại hơn là họ cũng làm những điều đó.

7. Một đứa bé sáu tuổi ra giá với mẹ nó 50 ngàn đồng nếu nó bỏ cuộc chơi games để cùng mẹ nó đi thăm bà ngoại. Tôi đã chứng kiến câu chuyện này. Nếu cứ sống trong cái quan hệ chính xác của giá trị vật chất như thế, khi đứa bé này lớn lên có thể giết người khi người ta ra giá cho nó 50 ngàn đô la.

Đứa bé sáu tuổi kia đã được nghe bao câu chuyện cổ tích về lòng nhân ái của con người ? Nó được chứng kiến bao nhiêu hành vi nhân ái của con người trong gia đình và xã hội của nó ? Nó có bao giờ được thầy cô nói cho nó nghe về một vẻ đẹp của thiên nhiên không ? Tôi cam đoan là không. Nếu có nghe được thì cũng chỉ là một lần.

8. Chúng ta từng nghĩ rằng những biểu hiện vô cảm và những hành động ác độc chỉ xuất hiện khi con người sống trong một đời sống túng quẫn và đói khát. Nhưng thực tế lại cho thấy trong xã hội văn minh và nhiều vật chất thì những biểu hiện vô cảm và sự độc ác lại tăng lên. Bởi vật chất đã lên ngôi trong bảng giá trị của xã hội con người.

Nhà văn Mỹ Tony Morison, Giải Nobel văn học đã kể câu chuyện: Một bọn trẻ cầm một con chim nhỏ đến trước mặt nhà tiên tri mù và hỏi: Đố bà viết con chim còn sống hay đã chết? Nhà tiên tri đã trả lời là con chim sống hay chết phụ thuộc vào chúng vì bà biết rằng nếu bà nói con chim còn sống thì lũ trẻ sẽ bóp chết con chim. Câu hỏi của lũ trẻ đã chứa đựng sự vô cảm và lòng ác độc. Với tình yêu con người và thiên nhiên thì sẽ không bao giờ có câu hỏi đó.

9. Cái chết của những đứa trẻ mà tôi nói đến ở trên đã gửi một thông điệp của sự đau buồn và xấu hổ nhất tới tất cả mọi gia đình Việt Nam trong những ngày cuối cùng của năm cũ.

Xin tất cả hãy nhìn lại ngôi nhà của mình, trường học của mình, công sở của mình, đường phố của mình và tự đặt câu hỏi: chúng ta đã nói gì cho những người trẻ, công dân tương lai của chúng ta nghe ngày ngày? Và ngày ngày chúng ta đã làm gì cho những đứa trẻ nhìn thấy?

Những kẻ gây ra cái chết cho những đứa trẻ là tội phạm và chúng khiến cho sống tinh thần đã và đang bị hủy diệt. Và nói cho đến cùng, mỗi chúng ta đều đã trực tiếp hay gián tiếp nhúng tay vào tội ác đó.

Nguyễn Quang Thiều (Theo Vietnamnet)

Quạ
03/01/2008, 09:49 AM
Và tôi cũng lạnh lùng nói rằng, nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã đánh giá sai về thằng bé ra giá 50.000 để đi thăm bà ngoại. Bây giờ người ta có thể giết người chỉ vì 50.000 đồng, khi lên cơn nghiện, và 5 triệu đồng, khi được thuê mướn đàng hoàng.

Việt Nam đã có một thời gian quá dài sống trong nghèo đói và túng thiếu, để đến giờ đây khi điều kiện sống được cải thiện đôi chút, họ loay hoay mãi vẫn không thể quen nổi với đồng tiền.

Camellia86
03/01/2008, 10:06 AM
Con người sống trên đời cứ hay nói đến Chân - Thiện - Mỹ... Người thi thắp nhang cầu Phật, kẻ gửi đức tin nơi Chúa Trời... lại có những kẻ chỉ tôn sùng chính mình... thế nhưng có đôi khi họ lại chẳng động lòng trước "những cảnh cùng khổ"

Tại sao con người có tuyến lệ, ko chỉ là để điều tiết cho đôi mắt... trên đời vẫn còn có biết bao điều ai oán... Người ta bảo con người thông minh nhất những cũng tàn ác nhất. Hổ dữ ko ăn thịt con những con người thì có thể... người với người có những khi còn đáng ghê tởm hơn loài súc sinh...

Mỗi sinh linh là 1 điều đáng quý biết bao... nhìn vào bức hình trong bài viết lại nhìn bức hình đứa bé tôi yêu trên bàn làm việc... gương mặt tôi như chưa bao h biết nụ cười là gì... xót xa... Khi thế giới còn những điều bất hạnh, loài người vẫn ko ngừng ai oán... ai còn rỉ máu trong tim vì nỗi đau của người khác đó mới là người. Ai vô cảm thì chỉ là con mà thôi... nhưng thế nào mới gọi là vô cảm thực sự thì ko phải mấy ai rõ được hết...

Đạo nào tôi thấy cũng tốt, cũng đẹp... nhưng tôi yêu nhất, tôn thờ nhất là con người... là những trái tim biết yêu thương, chia sẻ chân thành chứ ko phải những thần thánh nơi hư vô...

Đã lâu rồi trong 1 đám tang của người thân... tôi ko nhỏ 1 giọt nước mắt... và cứ giữ mãi 1 gương mặt giá băng... Có ai đó nói "hình như con bé này nó vô cảm"... và câu nói đó được người mẹ tôi yêu quý nói lại cho tôi nghe... Bà dường như cũng có cùng thắc mắc... tôi sững lại trước câu nói ấy... tôi lặng người nhìn mẹ và nói... "Thế nào là vô cảm?"... "Con ko khóc ko có nghĩa là ko buồn"... Nhìn người ta khóc... đôi khi là những giọt lệ "bị cưỡng ép" làm cho tim mình thêm lạnh giá. Tôi quay đầu đi và nói với mẹ rằng "ko cảm nhận được tình thân, ko cảm thấy đau buồn thì làm sao khóc?"

Và cái lúc tôi khóc thì chẳng ai nhìn thấy cả, là lúc người con ko kịp về từ biệt mẹ lần cuối khi đám tang đã xong xuôi. Đứa con trở về và gào khóc trước bức hình mẹ... hình ảnh khiến tôi đau nhói ko kìm được lòng và nép vào 1 góc tường để khóc... Lúc ấy tôi ko vô cảm, tôi ko muốn nặn ra nước mắt ko xuất phát từ trái tim...

Đi qua phà về nhà tôi thấy 1 người ăn mày hát rong tàn tật... cứ hát hát mãi... cả bến phà hàng trăm con người... ko 1 ai... ko 1 ai cho tay vào túi lấy ra dù chỉ là 1 tờ 500 đồng. Có thể sẽ chẳng giúp hết những cảnh đời khó khăn, có thể ko cần cho nhiều... nhưng tại sao lúc ấy ko 1 ai trong số cả trăm con người ấy mảy may động tĩnh mà chỉ đứng yên chờ phà... Tôi muốn cho dù chỉ 500 đồng nhưng ngày hôm đó tôi ở vào tình cảnh chỉ còn lại 6k5 trong túi, trong khi để về được nhà phải đi hết 7k tiền xe còn lại... Tôi thấy xót xa khi nhìn người ăn mày tàn phế... tay cầm mấy đồng tiền lẻ run rẩy... chẳng lẽ cũng ko ai có nổi 7k trong tay như tôi trong số hàng trăm con người đang chờ phà ấy...

Đã hơn 1 lần như thế cảm nhận được thế nào là vô cảm... thế nào là xót xa... đó mới chỉ là những việc nhỏ nhặt... Còn đến những việc như nhìn bức hình đứa bé vừa sinh xanh lét chết trong cái bọc nilon vứt ở dưới cống... hành vi của 1 người mẹ trẻ ko dám nhận trách nhiệm... đôi khi tôi thấy hổ thẹn vì là 1 con người...

Đôi khi bạn bè hay hỏi... tại sao tôi ko cười... có những lúc tôi ko buồn vì mình mà xót xa vì những cảnh cùng khổ... sẽ chẳng bao h hết được ư?

mk2yq4
09/01/2008, 10:35 AM
"đám tang của người thân... tôi ko nhỏ 1 giọt nước mắt... và cứ giữ mãi 1 gương mặt giá băng..." the same

manhylang
09/01/2008, 06:51 PM
xã hội là vậy rồi , dã rất từ lâu rồi đã là vậy, càng tân tiến, cang hiện đại thì con người ta cang ngay cang da man hơn, và đặc biệt cang tri thức thì cái da man cũng nhu hành động cang tôi tệ hơn,
Thật đau buồn khi phải thừa nhận điều đó là đúng, muốn XH tốt đẹp hơn, công bằng hơn thì không chỉ một cá nhân là có thể thực hiên được mà nó dòi hơi phải là tập thể,
Moon hi vọng mọi người trong bang PT hãy cố găng , dồng lòng , cùng nhau giup đỡ nhau cùng tiến lên , cùng phát triển để PT luôn luôn là một mái nhà êm ấm thứ 2 mà chúng ta có được
Một cá nhân không thể làm được việc đó , nhưng một tập thể thì sao?? thật dau buôn khi một người nước ngoài nói câu noi này " kha năng làm việc của 1 người VN có thể băng 10 người nước ngoài, Nhưng 10 người VN lại không thể băng một người nước ngoài " tại sao vậy? chăng phải VN là một dân tộc mà tư lâu đã có cái gọi là " lá Lành đùm lá rách sao?"