Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Blogs > Nơi tình yêu kết thúc




Nguyệt hạ linh lung
Ngụ tại tâm trung
Bầu chọn entry

Gửi phố

Đăng link bài "Gửi phố" lên Facebook Đăng link bài "Gửi phố" lên Twitter Đăng link bài "Gửi phố" lên Google Đăng link bài "Gửi phố" lên Linkhay Đăng link bài "Gửi phố" lên Digg Đăng link bài "Gửi phố" lên del.icio.us Đăng link bài "Gửi phố" lên StumbleUpon Đăng link bài "Gửi phố" lên Yahoo! Messenger
Gửi 08/12/2010 lúc 06:03 PM bởi linhtho

ai trong trường hợp này hẳn cũng thốt lên lời chia buồn, nhưng thỏ nghĩ nỗi buồn này (chưa hẳn chỉ là buồn mà còn đau nữa) chỉ có thể từ từ nhấm nháp cho tiêu dần với thời gian
vậy thỏ động viên phố hãy cố lên nhé, dũng cảm tìm cách đối phó với nó.

hẳn thỏ cũng chia sẻ được phần nào cảm giác hiện tại của phố

ngày xưa còn bé, xung quanh không có trẻ con tầm tuổi để chơi đùa, thỏ quý bạn bè lắm, lại tưởng như họ mãi mãi ở bên mình, như cái cây trước lớp học, cứ đến trường là gặp họ ngồi sẵn đó thôi
mà cuộc đời nhiều biến động
lớp 3, một đứa bạn khá thân trong lớp vì hoàn cảnh bỏ học chuyển nhà, cứ thế biến mất, vẫn lấy làm khó hiểu + kinh khủng lắm
nhưng....đó là chuyện thường, càng ngày càng có nhiều đứa chuyển lớp, chuyển trường, chuyển nhà...rồi tan biến, vẫn hy vọng biết đâu trong lúc ngược xuôi trên đường, có lần mình vô tình lướt qua 1 trong chúng nó, có lẽ chẳng nhận ra nhau được nữa, cứ nghĩ thế cho ấm áp.

lớp 7, một thằng bạn khác lớp, mới hôm qua còn chọc ghẹo mình, còn nhớ như in từng cử chỉ một, mình tới sân bóng, cả bầy đang láo nháo chạy loạn xạ, gọi tên, đưa mũ, mồ hôi nhễ nhại, cầm ngay cái mũ lau mặt...có ai ngờ đó là lần cuối, suốt đời cũng không có cơ hội gặp lại, đau, đến bây giờ gương mặt nó cũng nhòa nhòa trong ký ức, giữ mãi cảm giác nó đang ở miền xa thẳm nào đó, đang rất thoải mái và hạnh phúc, chỉ có điều hiện giờ chưa thể gặp lại.... cứ nghĩ thế cho dịu lòng.

lớp 9, mẹ ép đi tập võ từ năm lớp 4, vẫn cứ đi tập theo thói quen, trong lớp được "đại ca" cưng chiều, "nhị ca" thì khó chịu, thấy vậy lại càng nạt nộ, xét nét đủ thứ.....ghét (đã không thương mình thì mình ghét...). Tuần trước, bị "nhị ca" réo tên trước bàn dân thiên hạ mà trách móc....hờn, nghỉ tập. Tuần sau đang ngồi trên lớp tán phét giờ ra chơi thì nhỏ bạn khều hỏi:
- "biết ông T k?"
-"biết, sao, chết rồi hả?"
-"ừ, hôm qua, tai nạn"
-....giỡn hả
Vừa xách cặp về tới nhà, mẹ bảo: "khoan thay đồ, đi đám ma a T"
Nhìn tận mắt thấy quan tài, thấy di ảnh, thấy mẹ ảnh nước mắt ngắn dài kể đầu đuôi, thấy em trai ảnh gật đầu cười buồn, thấy em gái ảnh nét mặt cau có môi mím chặt...mà vẫn nghĩ....thôi đừng giỡn nữa ông.
lúc sống, gặp nhau như kẻ thù, nói một câu cãi một câu, cứ làm trái ý, chọc giận cho hả dạ
nay a nằm xuống đó rồi, bao ước mơ hoài bão bỏ lại, chả lẽ e vẫn còn tính toán, chỉ biết nhủ thầm, thực ra mình đâu có thù a, mà a cũng đâu có ghét mình,... cùng lắm e trù a ra đường xe đụng....cái bịch chứ có bao giờ e lại... có gì thì cũng đã muộn, mong a vẫn lấy chuyện lên lớp nhỏ e gái này làm vui, cố nghĩ thế cho thấy lòng an ủi.


Trên đường đời, ta gặp rất nhiều người, có người dừng lại một xíu, giơ tay chào.
Có người gọi tên ta từ xa, bước lại vỗ vai, hỏi han vài câu
Cũng có người nắm tay ta đi một đoạn...
Đoạn dài...đoạn ngắn, đến ngã rẽ rồi cũng phải buông tay.
Cứ trù trừ mãi ở ngã tư thì chẳng khi nào ra khỏi chỗ đang đứng
Thôi thì cứ bước lên phía trước, trong lòng thầm nghĩ về những người đã gặp, về những tình cảm đã có và thầm nhủ họ vẫn ở một-nơi-nào-đó, đang mải miết bước trên con đường của họ...
và có lẽ có đôi khi họ cũng ngừng một bước, thoáng nghĩ về mình rồi mỉm cười, như mình nghĩ về họ lúc này.
Lần xem 906 Bình luận 1 Sửa từ khóa Gửi bài qua email
Tổng số bình luận 1

Bình luận

  1. Old Comment
    Hình đại diện của phốtình
    Mùa thu lặng lẽ về
    Mỗi gương mặt đàn ông đi qua mùa thu của em là một bảng màu
    không sắc
    thèm chút nhạt phai!

    Mùa thu lặng lẽ về
    Gió lên,
    gió lên
    thắp giùm em chút lửa
    thổi bùng lên cho em ngọn lửa
    Đốt cháy đi bao mảng màu!

    Mùa thu lặng lẽ về
    Đừng gọi tên em,
    người đã quay lưng rồi.
    người đã quên hai bàn tay da diết

    Đừng để em ngậm ngùi tên anh.
    nghe trái tim,
    gõ.



    Thks , thỏ
    Gửi 08/12/2010 lúc 10:13 PM bởi phốtình phốtình offline
 

Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 07:43 AM.