Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Blogs > Nơi tình yêu kết thúc




Nguyệt hạ linh lung
Ngụ tại tâm trung
Bầu chọn entry

Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau

Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên Facebook Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên Twitter Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên Google Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên Linkhay Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên Digg Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên del.icio.us Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên StumbleUpon Đăng link bài "Đồng cảm, Phố - Không thuộc về nhau" lên Yahoo! Messenger
Gửi 12/12/2010 lúc 02:37 AM bởi linhtho

Thử một lần giữa đêm khuya, khi mọi người đều say ngủ, bỏ tóc xõa chân trần, dạo bước trên con phố vắng
Lắng nghe từ tận đáy con tim, tiếng đều đều hơi thở, của thành phố đang ngủ yên
Tận hưởng niềm khoái cảm dâng trào, khi ta được dự phần, vào những bí mật của màn đêm
Để khi, trước lúc bình minh, ta trở về nơi cư ngụ, từ sau bức rèm che khung cửa sổ trên cao
Rình ngắm thế giới đang vươn mình tỉnh giấc
Nhẩm đếm xem
Bao nhiêu bước chân giẫm lên dấu chân mình bỏ lại
Rồi mỉm cười, tự đắc với bản thân, mình là người thấu hiểu quy tắc của bóng đêm
Là người được tặng
Những diệu kỳ màu đen.



Hỡi người yêu quý ơi, xin anh đừng đuổi theo em
Kẻo trái tim ấm áp của anh sẽ làm tan chảy lòng em, như mặt trời làm mềm nhũn que kem
Tình yêu của anh tỏa rạng như ánh sáng ban mai
Không hợp đâu, thế giới em màu xanh thẫm
Của màn đêm vời vợi, anh ơi chỉ phí hoài

Này người yêu quý, xin dừng lại
Bởi vì em, sẽ chẳng bao giờ cho anh bước tới
Đi vào thế giới diệu kỳ bí mật của riêng em
Bởi vì, anh sẽ lạc mất thôi
Trong màn đêm u tối
Với hơi sương lạnh lẽo
Bởi vì, hỡi anh yêu quý
Em không muốn trả về thế giới ngoài kia
Một linh hồn hoang mang lạc lõng
Em muốn đứng ngoài sự sống
Hừng hực lửa
Mà anh đang đeo đuổi
Những say sưa em chẳng bao giờ đồng cảm
Em không muốn là người ở tạm
Trong thế giới không thuộc về mình
Em chỉ muốn lặng thinh
Dõi bước theo một bóng hình...

...Trong chuyến độc hành ban đêm ấy, tôi dạo qua những vườn cây, áp bàn tay vào lớp vỏ xù xì, lắng nghe, tiếng rào rào của nhựa sống, chảy suốt đêm không ngừng nghỉ.

Trong chuyến nhàn du ấy, tôi dừng lại bên một khu họp chợ, ghi nhớ rõ cảnh tĩnh mịch của nơi, ít giờ nữa thôi sẽ huyên náo bộn bề.

Trong chuyến dạ hành này, tôi dừng lại trước một ngôi nhà, trong vườn nở rộ đóa dạ quỳnh, vẫn say sưa tỏa hương mời gọi, níu giữ chân khách qua đường, dù chủ nhân vô tư yên giấc.

Tôi đứng trước nhà một người quen, dưới bóng cây bàng, nhìn ánh sáng nhàn nhạt từ cửa sổ căn phòng ngủ, mỉm cười hài lòng với tưởng tượng, họ đang tận hưởng những yên bình.

Và trong lúc phiêu linh ấy, tôi dừng lại trước cửa nhà anh, phải rồi nơi đây, bên trong những bức tường, ngăn cách con người tôi yêu quý.
Tôi chỉ muốn được bước vào đứng cạnh bên, ngắm nhìn gương mặt đương say ngủ, gương mặt mà tôi cố dằn lòng không nhìn thẳng lúc ban ngày.

Tôi lặng lẽ trở về, nhón chân đi thật khẽ, sợ tiếng bản lề kêu kọt kẹt, làm lỡ giấc em tôi. Tôi muốn xua tay vào làn tóc cứng rễ tre, muốn vuốt má em tôi sạm nắng, tay em chai sần, tay chị phẳng phiu.

Tôi nhặt con gấu bông, đặt vào tay thằng út, chị có quá chừng, em chỉ có một con này, mà em tặng chị đấy.

Tôi sững người thật lâu, trước cửa phòng mẹ luôn hé mở, đến thật gần, lắng nghe tiếng thở đều đều, vậy là tốt rồi mẹ đã thôi trăn trở...

Tôi trở về, ngồi lặng lẽ, nhấm nháp lần cuối màn đêm tĩnh lặng, trước khi tiếng còi xe ầm ỹ phá vỡ lề luật của ban đêm.
Tôi biết phải nằm xuống nhắm mắt, chờ, một lát nữa thôi mẹ nhẹ nhàng lên đánh thức...

Tôi vẫn cần người đánh thức mỗi sớm mai.
Lần xem 1044 Bình luận 3 Sửa từ khóa Gửi bài qua email
Tổng số bình luận 3

Bình luận

  1. Old Comment
    Hình đại diện của phốtình
    tôi muốn làm ma


    Ban đêm ,vạn vật đều sẽ chìm vào giấc ngủ - và - đều đc đánh thức bởi ánh sáng sớm mai ...
    Con người lại cần thêm 1 tý , không chỉ riêng ánh nắng hắt qua cửa sổ đánh thức mình , còn cần thêm 1 tiếng gọi , có thể là ân cần , âu yếm - cũng có thể là trách móc , rầy la ... nhưng nó thật cần . Vì khi ấy , ta cảm thấy ta đc quan tâm - còn có người ở bên mình , một ngày sẽ trôi đi êm ả , yên lành .

    Mỗi sáng , phải tự mình dựng dậy , uể oải , mệt mỏi ... ta chỉ muốn nằm hoài trong yên lặng , cô đơn
    Gửi 12/12/2010 lúc 08:51 AM bởi phốtình phốtình offline
  2. Old Comment
    Hình đại diện của Snow Prince
    Trích dẫn:
    Tôi sững người thật lâu, trước cửa phòng mẹ luôn hé mở, đến thật gần, lắng nghe tiếng thở đều đều, vậy là tốt rồi mẹ đã thôi trăn trở...
    Mama
    Gửi 12/12/2010 lúc 05:36 PM bởi Snow Prince Snow Prince offline
  3. Old Comment
    Hình đại diện của linhtho
    Trích dẫn:
    Được gửi bởi phốtình Xem bình luận
    ta chỉ muốn nằm hoài trong yên lặng , cô đơn
    đúng vậy, có đôi khi chỉ muốn nằm hoài...
    trong cô tịch.
    Vẫn biết ngoài kia nắng lên rực rỡ, trái đất vẫn quay đều
    Tiếng người huyên náo cách một bức tường mà cứ như vọng về từ thế giới bên khác.
    Có đôi khi thấy sợ phải nhìn thấy ánh sáng ban ngày
    Ban ngày đồng nghĩa với những đổi thay, với nhịp sống quay cuồng, với dòng đời cuồn cuộn chảy
    Trong khi lại thèm khát gần như mê muội, cái tĩnh lặng yên bình của ban đêm
    Lại có đôi khi cảm thấy chưa sẵn sàng, chào đón một bình minh, cuống quýt, hối hả, bất an, phập phồng khi thấy mặt trời cứ vô tâm đi lên...
    Mẹ, người chìa tay kéo mình ra khỏi bóng tối.
    Gửi 13/12/2010 lúc 04:54 AM bởi linhtho linhtho offline
 

Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 07:01 AM.