Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Blogs > [tieumi18]




Bầu chọn entry

Hạnh Phúc Mong Manh!!!

Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên Facebook Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên Twitter Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên Google Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên Linkhay Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên Digg Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên del.icio.us Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên StumbleUpon Đăng link bài "Hạnh Phúc Mong Manh!!!" lên Yahoo! Messenger
Gửi 26/10/2011 lúc 10:26 PM bởi [tieumi18]

Ngày hôm nay sau 1 năm dài tôi và anh chia tay, không liên lạc, ko tin nhắn không thư từ và cả gặp nhau cũng chưa bao giờ gặp. Thế mà gia đình tôi lại nhắc đến chuyện tôi và anh.

Sáng sớm khi tôi còn đang lơ mơ chưa tỉnh giấc thì chợt bố tôi gọi cho tôi hỏi tôi: " Con có sợ chuyện tuổi tác hay không?". Câu hỏi làm tôi linh cảm được chuyện bố sắp nói với tôi là chuyện không mấy vui vẻ cho tôi.

Tôi trả lời với bố rằng: " Không ạ." và vội hỏi " Sao hôm nay bố lại hỏi con như thế?". Rồi bố nói quan điểm của bố về anh và bố muốn tôi và anh quen nhau và tiến tới hôn nhân. Tôi nghe qua mà người tôi chết lặng đi, tôi tự nói thầm với mình rằng: " Bố có biết 1 năm qua con đã sống và trải qua nó như thế nào không? Bố có biết con đã phả vượt qua nó vất vả thế nào không? Và bố có biết rằng bây giờ ngay cả gặp mặt anh ấy con còn không muốn gặp mà nói khác hơn là không dám gặp, kể cả nói chuyện hay chỉ nhắn tin qua SMS con cũng không muốn hay không?".
Click the image to open in full size.

Nhưng tôi biết rằng gia đình tôi chẳng ai để ý rằng 1 năm vừa qua đối với tôi nó kinh khủng tới nhường nào, tôi đã bị nó ám ảnh tới tận bây giờ và cũng chỉ vừa lấy lại tin thần 2 tháng nay.

Liên tiếp rồi liên tiếp bố nói tôi nghe và vạch ra nhiều chuyện cho tương lai của tôi, nhưng dường như con người tôi chết lặng đi từ bao giờ, tôi không thể nghe rõ những gì bố đang nói với tôi nữa. Tôi chỉ biết im lặng và im lặng trả lời " Vâng" cho những câu hỏi của bố.

Chợt bố hỏi tôi: " Con còn quen với nó nữa hay không?". Tôi lẳng lặng trả lời: " Dạ, không.". Bố tôi hỏi tôi thêm: " Thế chia tay có nói tiếng chia tay không.". Tôi nói: " Dạ, có.".

Thật đau xót cho tôi vì sau đó không phải là những lời thông cảm mà những lời trách móc tôi, tôi những sụp đổ trước những gì bố nói, cảm giác hụt hẫn, trơ trọi như tôi đã làm sai tất cả. Bố đứng về phía anh ấy chứ không phải tôi, tôi tự hỏi rằng: " Tôi có phải là con bố hay anh ấy mới chính là con của bố?".

Rồi bố lại nói và nói, phân tích lại phân tích, tôi hiểu được bố muốn tốt cho tôi, muốn cuộc đời tôi sau này không phải cực khổ. Hiểu được những gì bố nói tôi không trách bố, chỉ trách bản thân mình không tốt để cho mọi người phải lo lắng.

Tôi lặng lẽ hỏi bố: " Thế ý mẹ thế nào?" tôi chỉ hi vọng mẹ sẽ hiểu tôi hơn bố nhưng câu trả lời không phải thế: " mẹ cũng như ý bố ". Lúc đó tôi chỉ biết cười và cười, tôi đã cố để bố không biết là tôi đang khóc, khóc cho chính bản thân mình.
Click the image to open in full size.

Bố đã trách tôi tại sao chia tay anh ấy mà không chịu hỏi ý kiến của bố, tôi chỉ biết im lặng trước câu hỏi đó. Vì thế tôi đã hỏi bố rằng: " Nếu như con chấp nhận những gì bố vừa bảo con như vậy bố chắc bố và mẹ sẽ vui chứ chứ?". Tôi mong chờ câu trả lời từ bố trong 1 chút hy vọng rằng bố sẽ cứu ra trong cái màn tối mà tôi đang đứng trong đó. Nhưng không phải như tôi nghĩ vì bố đã nói: " Bố mẹ sẽ rất vui nếu con bằng lòng."

Tôi đã từng nói rằng tôi sẽ không để mẹ phải khóc vì tôi, vì tôi biết rằng dạo gần đây mẹ tôi hay khóc vì một số chuyện làm mẹ buồn. Tôi lại không muốn mẹ khóc, tôi đã tự hứa tôi sẽ làm theo bất cứ gì me muốn. Tôi nhớ mẹ từng nói với tôi rằng: " Cha mẹ sinh con ra không mong gì con đền đáp công ơn nuôi dưỡng, chỉ mong các con có một hôn lễ đàng hoàng và một gia đình hạnh phúc thì đó là sự trả hiếu lớn nhất đối với cha mẹ." Tôi luôn nhớ tới câu nói ấy của mẹ trong lòng chưa phút nào tôi quên được ánh mắt mẹ lúc đó.

Bố nói, bố cho tôi quyền lựa chọn, bố mẹ không ép tôi làm theo. Tôi đã từng nói với bố là tôi không hề có ý nghĩ sẽ lập gia đình nhưng tôi biết tôi không thể nào được lựa chọn theo ý mình, vì vốn dĩ tôi không còn đường để chọn. Tôi không có đường chọn nữa.
Click the image to open in full size.
Có lẽ đây là dịp tôi trả cho bố mẹ một phần công ơn mà lâu nay tôi chưa làm được. Tôi hi vọng ba mẹ sẽ vui và hài lòng. Tôi muốn nói rằng: " Tôi yêu bố mẹ, tôi yêu gia đình tôi nhiều và tôi không muốn phá hoại đi niềm hi vọng của bố mẹ đối với tôi."
Lần xem 765 Bình luận 1 Sửa từ khóa Gửi bài qua email
Tổng số bình luận 1

Bình luận

  1. Old Comment
    Hình đại diện của thehells
    A đã đọc ~ dòng em viết bao nhiêu lần a cũng k rõ, và mỗi lần cho a 1 cảm xúc khác nhau. K biết sao a thấy đau nhiều lắm. Có lẽ đây là ~ lời thật lòng nhất a được hiểu từ em. Hãy yên lòng và bước con đường em mong muốn !
    Gửi 28/10/2011 lúc 12:38 AM bởi thehells thehells offline
 

Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 10:05 AM.