Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Blogs > Chém gió không biên giới




Nơi tu luyện skill Phong Trảm. Sau khi đạt cấp 10 có thể tự động nâng cấp lên Cuồng - Phong Trảm nếu thỏa mãn điều kiện...
Bầu chọn entry

Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!

Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên Facebook Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên Twitter Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên Google Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên Linkhay Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên Digg Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên del.icio.us Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên StumbleUpon Đăng link bài "Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!" lên Yahoo! Messenger
Gửi 09/08/2010 lúc 09:56 AM bởi Thổ Tinh

Chuyện kể lại...
- Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!
- Em không sai, nhưng sau tranh luận của em với mẹ, mẹ buồn mà em quay mặt bỏ đi và bỏ luôn bữa cơm cùng gia đình... anh không bảo em nhận sai và xin lỗi cho cái giả sử là sai đó... em xin lỗi cho cái khác cơ...
- Em cảm thấy mất tự trọng, cảm thấy rất tự ái khi xin lỗi...
- ...



***

Một ngày như bao ngày, đi làm về vào thời điểm khá muộn so với nhiều viên chức khác, vì nó làm trong một công ty dịch vụ, mệt mỏi và căng thẳng thì nó tiếp nhận vẻ mặt lạnh tanh của vợ nó. Vợ nó lại mâu thuẫn với mẹ nó rồi... chắc cũng không phải chuyện lớn đâu, nhưng cứ phải hỏi thăm cái đã, không lại chuyện bé xé ra to lúc nào không biết.

" ...đấy, anh xem, đồ ăn thừa mẹ để tủ lạnh mấy hôm rồi, có ai ăn đâu. Đến khi em rửa bát, đem đổ đi, mẹ lại kêu em hoang phí. Mà không ăn thì để chật chỗ chứ làm gì... mẹ cứ kêu em suốt ngày hoang phí, đổ thức ăn đi bao nhiêu lần rồi. Sau rồi mẹ lại lan sang kêu em toàn đem quần áo vứt đi với làm giẻ lau. Mà quần áo cũ với chật đấy chứ, với cả là của em cơ mà, mẹ hỏi đến làm gì..."

" ...ngày xưa mẹ khổ nên tằn tiện, tiết kiệm nó ăn vào máu rồi, em chiều mẹ 1 tí chứ làm gì mà phải tranh luận với mẹ thế!"

" ...nhưng mà mẹ cổ hủ lắm, thời buổi này chỉ có người lười mới chết đói hay ở trần thôi chứ bình thường mấy ai thiếu ăn thiếu mặc. Mẹ cứ biến nhà thành cái kho đồ cũ, nhìn không chịu nổi... Kệ, em chẳng xin lỗi mẹ đâu!"

" ...em xin lỗi vì chồng em đi, vì gia đình cơ mà. Anh biết em không hoàn toàn sai hay có lỗi, nhưng mẹ cũng đâu có lỗi. Làm hòa đi được không em?"

- Em không sai, sao em phải xin lỗi?!!

***

- Chán quá anh ạ! Lấy vợ 2 năm em như gia đi chục tuổi. Anh lấy vợ chục năm rồi mà cứ như thanh niên, em phục anh rồi đấy.
- Hờ... đấy là tại chính chú đấy chứ. Đi làm vài cốc với anh, anh chỉ cho vài chiêu. Vài năm nữa chú có thêm thằng c u, học theo anh chú lại thanh niên như hồi... cấp 3 cho xem!

...

- Chuyện là vậy đấy anh. Mâu thuẫn hình như nó có từ trong ý thức. Trước khi về nhà chồng thì có vẻ như cô dâu nào cũng được và bị các đàn chị, bạn bè nhồi nhét vào đầu ý rằng sống với mẹ chồng là khổ là mâu thuẫn, rồi phải chịu đựng nhịn nhục. Rồi một seri các ví dụ "mẹ chồng - em chồng nàng dâu" được kể ra nhan nhản, mà chuyện tốt thì chả đâu thấy. Ý thức phản kháng, đề phòng tự hình thành rồi, thế thì về nhà chồng làm sao mà tươi tắn được chứ.

- Chú cho là vậy à?

- Có lẽ thế anh ạ. Mà ngược lại, các bà mẹ cũng ngồi cà kê dễ ngỗng với nhau, kể chuyện con dâu. Mà chuyện thì bao giờ chả nói quá, nói những cái thấy thú. Các bà toàn khoe con dâu ngoan, con dâu chịu nghe lời, con dâu bảo sao làm nấy... rồi so kè với nhau là cái chắc. Dâu thì cũng túm tụm với nhau khoe chuyện... tranh chấp với mẹ chồng mà mẹ chồng chịu thua. Thế rồi vo hình chung xui nhau... sống quá đáng thì phải!

- Chú vớ vẩn rồi. Lại suy nghĩ nhiều, già sớm là đúng quá. Nghìn năm trước tới giờ vẫn thế, nhà nhà vẫn sống tốt. Chắc chú nhạy cảm, lo xa quá đấy thôi.

- Chứ anh khuyên em thế nào bây giờ? Giờ em chỉ muốn uống rồi ngủ luôn cho khỏi phải nhìn, nghe, nghĩ gì cả.

- Chú uống say ngủ thì anh cũng ngất rồi. Rồi lúc đấy ai đưa anh về? Rồi, giờ để anh hỏi. chú chuyện tuần trước nhá...

- Chú bị bệnh rụng tóc từ nhỏ, tóc ít quá nên chú cạo trọc luôn. Con bé Linh bữa đó nó cứ gọi "Anh hói ơi anh hói..", chú cáu quá chửi um lên để nó ấm ức khóc dấm dức ở cầu thang... Rồi 2 đứa giờ lại tươi cười rồi đấy thôi.

- Đồng nghiệp nó khác anh ạ. Với cả hôm đấy anh xui em xin lỗi, bảo em là trai không nên chấp. Em cũng xin lỗi rồi, lại phải 1 tuần mới được thế. Nhưng gia đình nó khác, 2 người đều là phụ nữa, lại chấp nhặt như nhau... có ai nhường ai đâu.

- Đấy là anh ví dụ cho chú thôi. Ý là diễn tả cho chú hiểu, chuyện gì cũng sẽ êm xuôi được, chỉ cần 2 bên thực sự không thù ghét nhau. Mà gia đình thì sao lại thù ghét nhau được, có bức bối với nhau 1 chút thì rồi cũng êm xuôi thôi. Anh đoán là tối nay vợ chú sẽ làm mâm cơm ngon lành để cả nhà sum vầy... đó là cách phụ nữ họ nhận lỗi đấy!

- ...thật chứ anh?

- Anh đoán thế!?? Thôi về đi, vài bữa lại yên ấm thôi mà, đó là xu thế vận chuyển của cuộc sống. Như người tốt vẫn nhiều hơn kẻ xấu, người ta muốn sống yên ấm với nhau vẫn nhiều hơn muốn gây ra chuyện. Rồi bớt nóng thì sẽ tự xích lại với nhau thôi... Nghĩ lại, anh còn cám ơn chú đấy!

- ?!!

- Chú kể chuyện cho anh là chú tin anh. Chú nghe lời anh là chú tôn trọng anh hay kinh nghiệm sống của anh. Nghe chuyện chú anh cũng xét lại chuyện mình, bớt đi nửa chai còn lại không uống nữa, thế là sức khỏe dồi dào hơn 1 tí... Thôi chú trả tiền đi, ta về!...

--------------------

Chuyện bịa đấy, ít nhất là cái đoạn cuối, rút ví trả gần 300k xót hết cả ruột


Lâu rồi hem viết bờ lóc, càng viết càng tệ , dưng mà viết rồi chả lẽ hem đăng

Ai chê cứ chê, ta trốn đây, không nghe comment
Lần xem 1603 Bình luận 1 Sửa từ khóa Gửi bài qua email
Tổng số bình luận 1

Bình luận

  1. Old Comment
    Hình đại diện của saobang1007
    chữ nhiều... làm biếng đọc
    Gửi 09/08/2010 lúc 10:28 AM bởi saobang1007 saobang1007 offline
 

Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 12:18 AM.