Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Tàng Kinh Các > Thơ - Văn > Tác phẩm sưu tầm




Trả lời
 
LinkBack Hỗ trợ
Cũ 14/08/2012, 03:10 PM   #1 (permalink)
Tu chân tầng 10: Đại Thừa
 
Hình đại diện của SunFlower410
 
Tham gia: 03/08/2011
Bài viết: 559
Entry: 55
Cảm ơn: 123
Được cảm ơn 160 lần qua 71 bài viết
Điểm uy tín: 9630218
SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SunFlower410 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Ráng chiều!

Ráng chiều đẹp, nhưng rồi nó cũng sẽ bị bóng đêm xâm lấn. Để bước chân ai tìm về trong vội vã. Để nâng niu khoảnh khắc bình yên ấy của bóng đêm. Nhưng mong manh ngắn ngủi để lòng cứ tiếc nuối. Chiều buồn, cho những ai khắc khoải gọi tên nhau…

Click the image to open in full size.

Có lần em đã nói :
"Ráng chiều, anh lại nợ em thêm một chiều hò hẹn, thì thôi anh hãy về bình an nhé! Hãy để em ngồi đây một mình, ngắm mãi một Ráng chiều mênh mông, chờ đợi những con Sóng bạc đầu vỗ vào vách Đá ..."

Anh đã trả lời :
"Đã từng có một Ráng chiều, anh hứa rằng "sẽ trả nợ em, một buổi chiều hò hẹn". Em chọn một góc cây to tán rộng bên bờ Cát , nơi mà em ưa thích ngắm nhìn hạt mưa bay mỗi khi vào mùa mưa trên Biển. Biết em có còn nhớ ?
"
Click the image to open in full size.

Em bên anh nhỏ dịu đến nao lòng. Với ước mong được chở che em bỗng dậy thành khao khát. Màu đêm đang dần buông phủ những đóa hoa dại không hương sắc.

Có đôi khi em bướng bỉnh. Anh lại ước gì được tan chảy trong đôi mắt bướng bỉnh kia. Màn đêm buông nhanh, anh lại sợ phải xa rời ánh mắt đó. Nhưng thời gian...trôi đi không dừng lại bao giờ!

Có một buổi sáng thật sớm, ánh nắng ban mai đang hé cửa ngoài khơi xa, những giọt sương long lanh chưa tan chảy, anh đã đến bên em, nhẹ nhàng và nồng ấm. Anh khẽ thì thầm bên tai em, vẫn còn đó "bình minh đang lên rồi ấy, không thì Ráng chiều sẽ nhanh đến mất?"
- Dường như 1 ngày thật ngắn ngủi trong câu nói ấy, phải không em ?
Ánh mắt kiêu sa kia vẫn còn khép chặt bờ mi sau một ngày dài rong chơi mệt mỏi. Sau một ngày cố giữ mãi cho nhau một Ráng chiều!

Cứ mải mê ánh mắt về nơi xa xôi nào đó ngoài khơi kia. Anh lại muốn tìm một chút hơi ấm nơi đôi bàn tay em... Nơi những ngón tay đã từng đan siết lại.

"Ngày mai anh về rồi. Ráng chiều buồn thêm em nhỉ !"

Buông câu nói nhẹ êm, mắt em vẫn bám rịn vào khoảng không buồn của giấc ngủ.

Có thể em sẽ buồn lắm
Nhưng rồi sẽ thấy được sẻ chia nhiều, và em cũng vậy, em nhé!.
Và ước mong có thêm nhiều chiều, giữ mãi Ráng chiều, anh sẽ lại về để "trả nợ" cho em…

Click the image to open in full size.
Ráng chiều một buổi hoàng hôn xuống

Bước bên em lòng bối rối khôn cùng

Biết nói gì ngày mai chia hai ngã

Lặng lẽ bên sông, liên miên sóng dâng trào

Bầu trời xa, chập chùng mây chen lối

Bồng bềnh trôi...biết về tận phương nào?



Ráng chiều nào anh đi - biền biệt quá

Góc phố chờ - tóc xõa lạnh bờ vai

Lối cũ mòn - cỏ may còn in dấu

Nhớ nao nao, man mác một nỗi buồn...


Lòng nén kín, neo đến bao giờ gặp

Nhịp cầu nằm ngơ ngác ráng chiều thu

Miên man gió ...một góc trời se lạnh

Mêng mông trời ...hai nửa có còn nhau?

__________________
SunFlower410 offline   Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Chia sẻ link


Hiện đang có: 1 người (0 thành viên và 1 khách) đang xem chủ đề này.
 
Hỗ trợ

Quy định
Bạn không được tạo chủ đề mới
Bạn không được gửi bài trả lời
Bạn không được gửi file đính kèm
Bạn không được sửa bài viết của mình

Mã BB Bật
Smilies Bật
Mã [IMG] Bật
Mã HTML Tắt
Trackbacks are Bật
Pingbacks are Bật
Refbacks are Tắt



Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 08:12 AM.