Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Tàng Kinh Các > Dư âm > Bang phái > Huyền Vũ > ThầnLong




Trả lời
 
LinkBack Hỗ trợ
Cũ 23/07/2008, 11:21 AM   #1 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Đọc và cảm nhận

2 dola và 1 giờ

Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực mình:

- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?

- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?

- Sưu tầm -

Câu truyện giản đơn nhưng khi đọc xong đã để lại cho tôi rất nhiều suy nghĩ.
Có lẽ rất nhiều người trong số chúng ta đang bị dòng đời cuốn trôi mà chẳng hề hay biết. Vì công danh, sự nghiệp, tiền tài, danh vọng; những thú vui giải trí thỏa mãn nhu cầu cá nhân ... hoặc chỉ đơn giản là miếng cơm manh áo hàng ngày. Những điều đó là cần thiết cho sự tồn tại và phát triển của mỗi cá nhân con người, chúng không hề xấu xa mà còn là động lực, là mục tiêu để phấn đấu và vươn tới. Vấn đề ở chỗ rất nhiều người trong số chúng ta chỉ nhìn thấy duy nhất những mục tiêu đó để phấn đấu để đạt được mà vô tình (hoặc cố tình) bỏ quên hay xem nhẹ việc quan tâm tới những người xung quanh: từ gia đình đến bè bạn và làng xóm láng riềng...
Không quá tốn nhiều công sức và thời gian để biểu lộ sự quan tâm đó với những người xung quanh. Một ánh mắt thiện cảm, một cái bắt tay khi gặp nhau. Một lời chào, một nụ cười vào mỗi buổi sáng. Một lời hỏi thăm, lời chia buồn hay một vài phút nghe lắng nghe lời tâm sự cũng có thể biểu lộ sự quan tâm, chia sẻ với những người đang gặp khó khăn...

Dù rằng không phải lúc nào một sự quan tâm cũng sẽ được đáp lại bằng một sự quan tâm nhưng tại sao chúng ta không chủ động quan tâm đến người khác mà phải đợi đến khi được quan tâm mới quan tâm lại ?

-HolyGrail-
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 23/07/2008, 06:36 PM   #2 (permalink)
Tu chân tầng 2: Trúc Cơ
 
Hình đại diện của oduyhungo
 
Tham gia: 31/01/2007
Bài viết: 55
Cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 153
oduyhungo đang có khoảng 10 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Thx HolyGrail !!
1 bài viết thật hay !!
Đọc rồi ngẫm nghĩ mới cảm nhận đc cái ý nghĩa sâu xa của nó !!
oduyhungo offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 05/08/2008, 08:30 AM   #3 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Cafe sữa cafe đen

Vào quán uống nước, Anh luôn gọi café sữa. Em luôn gọi café đen.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.

Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

Kết : Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

- HolyGrail sưu tầm từ Zing -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 23/08/2008, 03:39 PM   #4 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.

Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi người hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

Có một nguời sẽ luôn chỉ là một người của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.

- Sưu tầm -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 23/08/2008, 04:12 PM   #5 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Câu chuyện cây táo


Click the image to open in full size.

Có một cây táo rất to. Cậu bé con thường xuyên đến chơi quanh cây táo. Cậu trèo lên cây, ăn những quả táo chín đỏ và ngủ dưới tán cây. Cậu rất yêu cây táo và cây táo cũng vậy, rất thích chơi cùng cậu. Nhưng thời gian trôi qua...

Cậu bé đã lớn, và không đến chơi quanh cây táo hàng ngày nữa. Một ngày, cậu lại đến với vẻ mặt đượm buồn. Cây táo cất tiếng: “Hãy lại đây chơi với ta”.
“Tôi không còn là đứa bé nữa, tôi không muốn chơi ở quanh cây táo đâu. Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua đồ chơi” - Cậu bé nói
- “Xin lỗi, ta không có tiền. Nhưng cậu có thể hái táo đem bán. Sau đó cậu sẽ có tiền nhé!” Cậu bé quá đỗi vui mừng, hái hết số táo trên cây rồi quay bước đi. Từ đợt đó cậu không quay trở lại với cây táo nữa. Cây táo rất buồn.

Rồi một ngày khác, cậu bé năm nào lại quay trở lại, cây táo vô cùng phấn khởi: “Hãy đến đây chơi với ta nào ”. “Tôi không có thời gian đâu, tôi phải làm việc cho gia đình. Chúng tôi muốn có cái nhà để ở. Liệu cây có giúp tôi được không?”.
- “Xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt các nhánh cây của ta để làm nhà ở”.
Thế là cậu bé, giờ đã thành chàng trai trẻ, chặt hết các nhánh cây táo và vui vẻ bước đi. Cây táo thấy vui khi nhìn cậu hạnh phúc. Nhưng từ đó chàng trai không quay lại nữa. Cây táo cảm thấy cô đơn và buồn tủi.

Một ngày hè nóng nực, cậu bé năm nào, giờ đã già, quay trở lại. Cây táo phấn khởi lắm: “Hãy đến đây chơi với ta”. Cậu bé ngày nào trả lời: “Tôi buồn lắm, và tôi cũng già rồi. Tôi muốn đi du thuyền để thư giãn”. Cây táo đáp lại: “Hãy dùng thân cây của ta mà làm thuyền. Cậu có thể đi khắp nơi”. Cậu bé năm nào chặt thân cây để làm thuyền rồi đi chu du, không quay lại thăm cây táo trong một thời gian dài.

Nhiều năm sau, cậu bé quay lại, giờ cậu đã thành ông lão.
- “Xin lỗi cậu bé của ta, nhưng ta không còn gì để cho cậu nữa rồi. Không còn táo cho cậu…”, cây táo nói.
- “Tôi không còn răng để ăn”.
- “... không còn thân cây cho cậu trèo…”
- “Tôi quá lớn tuổi để làm điều đó”.
- “Ta thực sự không thể cho cậu gì nữa, chỉ còn duy nhất phần gốc đang chết dần…” - Cây táo nghẹn ngào.
- “Bây giờ tôi không cần gì hết, tôi chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi. Tôi thấy mệt mỏi sau bao năm tháng”.
- “Ồ, hay quá! Gốc cây già nua này sẽ là nơi tốt nhất cho cậu nghỉ. Nào, hãy đến đây, hãy đến đây với ta và nằm nghỉ bên ta”.
Cậu bé năm nào ngồi xuống, cây táo vui mừng trào nước mắt.

Đây là câu chuyện dành cho tất cả mọi người. Cây táo chính là cha mẹ của chúng ta. Khi trẻ, chúng ta yêu quý và thích chơi cùng cha mẹ. Nhưng khi đã lớn, chúng ta lại rời họ đi, chỉ tìm đến họ khi ta cần gì đó hay gặp khó khăn, rắc rối. Cho dù thế nào chăng nữa, cha mẹ vẫn sẽ luôn ở bên cạnh và cho chúng ta mọi thứ, luôn mong chúng ta được hạnh phúc. Có thể bạn nghĩ cậu bé cư xử tàn nhẫn với cây táo, nhưng sự thực, chúng ta cũng cư xử với cha mẹ mình như thế đấy. Hãy yêu quý cha mẹ dù ở bất cứ đâu và bất cứ lúc nào.

- Sưu tầm từ blog của UN_angel -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 23/08/2008, 04:53 PM   #6 (permalink)
Tu chân tầng 7: Lí Sương
 
Hình đại diện của Be_Tho
 
Tham gia: 05/06/2007
Tuổi: 26
Bài viết: 1,195
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 147422
Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Mấy bài của a hay quá Đọc thấy cảm động vô cùng. Cho ngay vào bộ nhớ văn học hoy e đang muốn tìm những bài viết hay của các tác giả lớn để đọc và học hỏi cách hành văn của họ. Nhưng tìm mãi vẫn chỉ thấy 2 cuốn "Ko ja đình" và "Thế giới phẳng" là hay. Bỗng dưng bỏ mất những thể loại truyện ngắn này

@A cho e link mấy truyện a tìm đc nhé! E thử mò xem còn truyện j hay hem
__________________
Hãy bước đi...để ngày mai là 1 ngày mới
Be_Tho offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 23/08/2008, 07:33 PM   #7 (permalink)
Tu chân tầng 8: Độ Kiếp
 
Hình đại diện của lgec1308
 
Tham gia: 20/10/2007
Bài viết: 166
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 40 lần qua 19 bài viết
Điểm uy tín: 27198
lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng lgec1308 đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Nếu bé Thỏ thấy thích thú khi đọc "Thế giới phẳng" của Thomas L. Friedman thì a nghĩ bé nên tìm đọc thêm cuốn "Chiếc Lexus và cây Olive" cũng của cùng tác giả. Cuốn này ra đời trước cuốn "Thế giới phẳng" vài năm, và theo thiển ý của anh, cuốn này hay hơn cuốn "Thế giới phẳng", đọc dễ thẩm thấu hơn và viết tự nhiên hơn. "Thế giới phẳng" còn nhiều đoạn tương đối khiên cưỡng khi tác giả đã cố gắng ép buộc một số sự vật hiện tượng theo mô típ mà tác giả đã đặt ra, vì vậy đọc thấy gượng ép.
Ngoài ra, bé có thể tìm đọc thêm một số tác phẩm khác như "Sự va chạm giữa các nền văn minh" của Samuel Hungtington, bộ sách của Alvin Toffler gồm "Làn sóng thứ ba", "Thăng trầm quyền lực" và "Cú sốc tương lai", các bài viết, tác phẩm của Joseph Stigliz (Nguyên là nhà kinh tế trưởng của IMF - Quỹ tiền tệ quốc tế, đã từng đoạt giải Nobel Kinh tế)... Báo trước là khi đọc nên chuẩn bị thêm 1 cơ số thuốc Panadol, hihi.
Post này có thể sai topic, DK nếu thấy cần thiết hãy move sang chỗ phù hợp!
__________________
"Ask not what country can do for you; Ask what you can do for country" (J.F.K)
lgec1308 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 23/08/2008, 07:38 PM   #8 (permalink)
Tu chân tầng 7: Lí Sương
 
Hình đại diện của Be_Tho
 
Tham gia: 05/06/2007
Tuổi: 26
Bài viết: 1,195
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 147422
Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Be_Tho đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Oa! Cám ơn a nhé! Có time e sẽ đi lùng ngay cuối cấp ùi nhưng vẫn máu me văn chương lúm
__________________
Hãy bước đi...để ngày mai là 1 ngày mới
Be_Tho offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 25/08/2008, 08:06 AM   #9 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

@Be_Tho Nguồn truyện thì anh sưu tầm ở từ nhiêu nơi lắm: trên mạng, báo hoặc từ những cuốn sách anh đọc. Những truyện anh post đều là những truyện để lại ấn tượng sâu sắc đối với anh, đọc chúng anh cảm thấy rút ra được điều gì đó cho cuộc sống của mình. Vì vậy anh muốn chia sẻ những câu chuyện đó với mọi người.
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 25/08/2008, 08:14 AM   #10 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Có thể cho anh ôm em một lần được không

Click the image to open in full size.

Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì anh không phải là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của cô.

Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những gì đang có ở đây để theo cô. Nhưng cô không vì vậy mà thay đổi cái nhìn đối với anh, hơn nữa còn tỏ vẻ không hài lòng mỗi khi anh xuất hiện. Cô có bạn trai, trong một lần anh đến tìm cô, cô nói : "anh đừng đến đây nữa, em có bạn trai rồi !".

Cô nhìn thấy trong mắt anh sự thất vọng, cô muốn anh đừng hy vọng nữa, anh trầm ngâm một hồi rồi hỏi " Em yêu anh ấy ?". Cô không trả lời, nhưng có thể nhìn thấy niềm hạnh phúc từ trong mắt cô. Lúc anh quay lưng ra đi anh nói " Có thể cho anh ôm em một lần được không?". Cô kiên quyết lắc đầu. Từ đó anh thực sự không đến tìm cô nữa, cô cũng dần dần quên anh đi.

Bỗng nhiên có một ngày anh tìm đến cô nói : "đi uống cafe được không, anh ngày mai phải đi mỹ rồi!". Cô đồng ý vì nghĩ rằng anh sắp phải đi xa. Một ly cafe uống mãi không xong, chuông điện thoại của cô reo, là điện của bạn trai cô, cô cười cười xin lỗi nói : "Em phải đi rồi" Anh cũng cười nói "Vậy để tôi tiễn em". Cô vừa mới mở cửa anh đã kéo cô đứng lại, nói dứt khoát " Có thể cho anh ôm em một lần được không?".

Cô muốn cự tuyệt, nhưng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Anh đi tới trước mặt nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô ngửi thấy hơi thở của anh, lập tức dây thần kinh toàn thân đều căng ra. Anh bắt đầu vuốt nhẹ lưng cô, từ gáy chầm chậm men theo cột sống , không nặng không nhẹ, một ngón tay di xuống dưới. Lửa giận trong lòng cô bốc lên, cô nghĩ " Chỉ cần anh ta nhích thêm một phân nữa thôi thì sẽ dùng chân đá anh ta" . Nhưng anh đến đó thì ngừng lại, nhẹ nhàng buông cô ra nói : " Anh yên tâm rồi"

Cô sững sờ một hồi, lập tức hiểu ra điều anh muốn nói, cổ họng ngẹn lại,trước mắt cô là một trường sương khói. Năm thứ 3 đại học, trong một chuyến đi chơi cô bị tai nạn giao thông, xương cột sống bị gãy, vẫn âm ỷ đau cho đến lúc tốt nghiệp. Cô đến giờ vẫn nghĩ rằng anh không hay biết chuyện đó.

Ngày thứ hai, anh bay đi Mỹ. Cô đứng trên sân thượng nhìn chiếc máy bay bay qua, trước mắt là cái gì đó mơ hồ ...

- Sưu tầm từ Zing -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 27/08/2008, 04:47 PM   #11 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

"Người Eskimo đă săn chó sói như thế nào trong vùng băng giá và lạnh cóng của Bắc Cực?”

Click the image to open in full size.

Đây là một câu hỏi đă làm nhiều người dày công suy nghĩ để tìm câu trả lời.

Những người Eskimo lấy các lưỡi dao thật bén đem nhúng vào máu động vật, sau đó họ mang ra ngoài trời cho đóng băng lại. Họ làm như vậy nhiều lần để càng lúc lớp băng càng dày thêm, đến một thời điểm mà lớp băng bằng máu bên ngoài hoàn toàn che dấu lưỡi dao bên trong.

Tối đến họ găm cán dao xuống tuyết. Những con chó sói đánh hơi được mùi máu của thú rừng từ lưỡi dao và mon men đến. Chúng bắt đầu liếm những lớp băng bằng máu đó, càng lúc càng hăng say hơn với tất cả những sự thèm thuồng. Cho đến một lúc những lớp băng bên ngoài lưỡi dao đă tan chảy hết và chạm đến lưỡi dao. Khi liếm những lưỡi dao, lưỡi của những con chó sói bị cứa đứt và máu chảy ra, nhưng chúng lại tưởng đó là máu của thú rừng nên càng liếm hăng say hơn. Càng chảy máu thì nó càng khát, và càng khát thì nó lại càng liếm …

Sáng hôm sau, những ngưởi Eskimo chỉ việc đi thu lượm xác của những con chó sói nằm chết bên cạnh những lưỡi dao đó.

Cái bên ngoài cạm bẫy bao giờ cũng rất hấp dẫn và thật quyến rũ.

- Sưu tầm -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 27/08/2008, 05:02 PM   #12 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27225
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Bài học từ loài ngỗng

Click the image to open in full size.

Vào mùa thu, khi bạn thấy bầy ngỗng bay về phương nam để tránh đông theo hình chữ V, bạn có tự hỏi những lý lẽ khoa học nào có thể rút ra từ đó?

Câu trả lời là: Mỗi khi một con ngỗng vỗ đôi cánh của mình, nó tạo ra một lực đẩy cho con ngỗng bay ngay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn ngỗng tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một.

Khi là thành viên của một nhóm, người ta cùng chia sẻ những mục tiêu chung, người ta sẽ đạt được điều họ muốn nhanh hơn và dễ dàng hơn bởi vì họ đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.

Mỗi khi một con ngỗng bay lạc khỏi hình chữ V của đàn, nó nhanh chóng cảm thấy sức trì kéo và những khó khăn của việc bay một ḿnh. Nó sẽ nhanh chóng trở lại đàn để bay theo hình chữ V như cũ, và được hưởng những ưu thế của sức mạnh từ bầy.

Nếu chúng ta cũng có sự cảm nhận tinh tế của loài ngỗng, chúng ta sẽ chia sẻ thông tin với những người cũng đang hướng đến cùng một mục tiêu như chúng ta.

Khi con ngỗng đầu đàn mỏi mệt, nó sẽ chuyển sang vị trí bên cánh và một con ngỗng khác sẽ dẫn đầu.

Chia sẽ vị trí lănh đạo sẽ đem lại lợi ích cho tất cả, và những công việc khó khăn nên được thay phiên nhau đảm nhận.

Tiếng kêu của bầy ngỗng từ đàng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.

Những lời động viên sẽ tạo nên sức mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay vì để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền miên.

Cuối cùng, khi một con ngỗng bị bệnh hay bị thương và rơi xuống, hai con ngỗng khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con ngỗng bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến chừng nào con bị thương lại có thể bay được hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác để tiếp tục bay về phương nam.

Nếu chúng ta có tinh thần của loài ngỗng, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau khi có khó khăn.

Lần sau có cơ hội thầy một đàn ngỗng bay, bạn hăy nhớ... Bạn đang hưởng một đặc ân khi là thành viên của một nhóm.

- Sưu tầm -

P.s Bang TL của chúng ta vốn đã có một lịch sử phát triển lâu dài và đáng tự hào. Một trong những điểm nổi bật đó là sự: Đoàn kết, gắn bó và thân thiện giữa các thành viên trong bang. Hy vọng với câu chuyện kể trên, mỗi thành viên bang TL sẽ nhận thức được vấn đề và tiếp tục duy trì cũng như phát triển truyền thống tốt đẹp đó của bang.

Thần Long Bang - HolyGrail
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 02/09/2008, 05:40 AM   #13 (permalink)
Tu chân tầng 10: Đại Thừa
 
Hình đại diện của SaoLinh
 
Tham gia: 04/06/2007
Bài viết: 555
Cảm ơn: 19
Được cảm ơn 126 lần qua 35 bài viết
Điểm uy tín: 40567
SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng SaoLinh đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”

( suu tầm )
SaoLinh offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04/09/2008, 03:25 PM   #14 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215364
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

LÃO TỬ


Lão Tử tức là một nhà tư tưởng vĩ đại của Trung Hoa cổ đại, là người sáng lập trường phái Đạo gia( đạo Lão). Ông tên thật là Lý Nhĩ, tên thường gọi là lão Đam, người làng Khúc Nhân, hương Lệ, nước Sở. Ông làm chức quan giữ sách nhà Chu, học rộng biết nhiều, sau về quê ở ẩn. Tương truyền, trước khi về ở ẩn đến cửa quan Hàm Cốc, viên quan coi cửa là Doãn Hỉ bảo:"Ông sắp đi ở ẩn, rán vì tôi mà viết sách để lại". Thế là Lão Tử viết một cuốn sách chỉ gồm khoảng năm ngàn chữ bàn về "Đạo" và "Đức"( tức Đạo Đức Kinh). Viết xong rồi bỏ đi, về sau không ai còn nghe đến, không biết sống chết ra sao.

Đạo Đức Kinh gồm có 81 chương với khoảng 5000 chữ Hán, chia làm 2 phần: Thượng Kinh và Hạ Kinh.

* Thượng Kinh gồm 37 chương, bắt đầu bằng câu: "Đạo khả Đạo phi thường Đạo". Thượng Kinh luận về chữ Đạo nên được gọi là Đạo Kinh.
* Hạ Kinh gồm 44 chương, bắt đầu bằng câu: "Thượng Đức bất Đức thị dĩ hữu Đức". Hạ Kinh luận về chữ Đức nên được gọi là Đức Kinh.

Tương truyền, Khổng Tử qua Chu thăm Lão Tử. Lão Tử cởi trâu ra tận đầu làng đón Khổng Tử. Hai người đàm đạo với nhau trong ba ngày về Đạo. Đến khi chia tay, Lão Tử bảo với Khổng Tử rằng:
"Những người ông nói đó, thịt xương đều nát cả rồi, chỉ còn lại lời của họ mà thôi. Tôi nghe nói người giàu sang tiễn nhau bằng vàng bạc, người nhân tiễn nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, tạm coi mình là người nhân mà tiễn ông bằng lời này: Người buôn giỏi thì giấu kĩ vật quý, xem ngoài như không có gì; người đức cao thì tướng mạo như ngu độn. Ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục, cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có bấy nhiêu thôi"

Khổng Tử về đến nhà suốt ba ngày không ra khỏi cửa, bảo với môn sinh rằng:
"Loài chim, ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó bơi được; loài thú ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẫy, bơi thì dùng câu để bắt, bay thì dùng tên để bắn. Còn loài rồng cưỡi gió cưỡi mây mà bay lên trời thì ta không sao biết được. Nay ta gặp ông Lão Tử; ông là con rồng chăng ?"

Triết học Lão tử nêu bật cái lý tưởng cao thượng nhất về hòa bình, khoan dung, giản dị và tri túc. Giáo huấn của ông gồm bốn điểm: trí tuệ nên như ngu độn, đời sống nên ẩn dật, xử thế nên nhu nhược và tánh tình nên giản phác.

Đến đời Tần-Hán, các đạo sĩ thuộc phái Đạo gia thờ Lão Tử nhưng không còn quan tâm nghiên cứu triết học Lão-Trang mà chỉ toàn lo bàn chuyện tu tiên, luyện thuốc trường sinh bất tử. Phái Đạo gia suy dần, tuy nhiên những tư tưởng của Lão Tử thì đã trở nên bất tử với thời gian. Theo các nhà nghiên cứu, tư tưởng của Lão Tử không chỉ là một triết học nhân sinh mà còn là vũ trụ quan tiên báo khoa học hiện đại.

(st)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu

Được sửa bởi DemonKage lúc 03:36 PM 04/09/2008
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04/09/2008, 03:27 PM   #15 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215364
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

ĐẠO ĐỨC KINH


Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là đạo.

Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự tới, bình thản vô tâm mà khéo mưu tính mọi việc. Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt.

Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhân nghĩa, mưu trí xuất hiện rồi mới có trá ngụy, gia đình bất hòa rồi mới sinh ra hiếu thảo, nước nhà rối loạn rồi mới có tôi trung. Đạo ức chế vật cao, nâng đỡ vật thấp. Đạo trời lấy chỗ thừa mà đắp vào chỗ thiếu hụt. Đạo người thì lấy của người nghèo mà thêm cho người giàu, đây chính là nguồn gốc của sự hỗn loạn. Người khôn ngoan chỉ muốn một điều là không muốn gì cả.

Trời có đạo mà xanh, đất có đạo mà yên, thần có đạo mà linh, biển nhờ có đạo mà đầy, vạn vật có đạo mà thành, đế vương có đạo mà được thiên hạ.

Lời nói chân thật thì không hoa mỹ, lời nói hoa mỹ thì không chân thật. Người thiện thì không cần phải biện giải [vì hành vi tốt rồi], người nào phải biện giải cho mình là người "không thiện". Người biết thì không nói, người nói là người không biết.

Người ta sinh ra thì mềm yếu mà khi chết thì cứng đơ. Thảo mộc sinh ra thì mềm dịu mà khi chết đi thì lại khô cứng.

Cho nên cứng mạnh là cùng loài với chết, mềm yếu là cùng loài với sống. Vì vậy binh mạnh thì không thắng, cây cứng thì bị chặt. Cứng mạnh thì phải ở dưới, mềm yếu lại được ở trên.

Mạnh mẽ về dám làm [tức quả cảm, cương cường] thì chết, mạnh mẽ về không dám làm [tức thận trọng, nhu nhược] thì sống. Hai cái đó cùng là mạnh mẽ, mà một cái thì được lợi, một cái lại bị hại; ai mà biết được tại sao trời lại ghét cái đó [quả cảm, cương cường]?

Người nào hứa một cách dễ dàng quá thì khó tin được, người nào cho việc gì cũng dễ làm thì sẽ gặp nhiều cái khó. Cho nên người hiểu đạo coi việc gì cũng khó mà rốt cuộc không gặp cái gì khó. Cái có từ cái không mà ra. Không có nghĩa là không có gì cả nhưng phải có cái gì thì mới có cái không có.

Trong tự nhiên, ngay cả những việc khó khăn nhất cũng có thể thực hiện theo cách dễ dàng, việc lớn thành tựu từ những hành động nhỏ hơn. Người khôn ngoan đạt những thành tựu vĩ đại là nhờ biết chia nhỏ hành động của mình.

Cái gì an định thì dễ nắm, giòn thì dễ vỡ, nhỏ thì dễ phân tán. Ngăn ngừa sự tình từ khi chưa manh nha, trị loạn từ khi chưa thành hình.

Cây lớn một ôm, khởi sinh từ một cái mầm nhỏ; đài cao chín tầng khởi đầu từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân.

Người ta làm việc , thường gần tới lúc thành công thì lại thất bại, vì không cẩn thận như lúc ban đầu, dè sau như trước thì không hỏng việc.

Người hiểu đạo trị thiên hạ theo chính sách vô vi, giữ thái độ điềm đạm. Xem cái nhỏ cũng như cái lớn, cái ít như nhiều, lấy đức báo oán. Giải quyết việc khó từ khi còn dễ, thực hành việc lớn từ khi còn nhỏ [vì việc khó trong thiên hạ khởi từ chỗ dễ, việc lớn khởi từ nhỏ]. Cho nên người đắc đạo trước sau không làm việc gì lớn mà thực hiện được việc lớn. Người đắc đạo làm việc mà không tư lợi.

Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhân nghĩa, mưu trí xuất hiện rồi mới có trá ngụy, gia đình bất hòa rồi mới sinh ra hiếu từ, nước nhà rối loạn rồi mới có tôi trung.

Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm; thánh nhân bất nhân, coi trăm họ như chó rơm [Luật thiên nhiên không có tình thương của con người, cứ thản nhiên, vô tâm với vạn vật, mùa xuân tươi tốt, mùa đông điêu tàn...].

Khoảng giữa trời đất như cái ống hơi; hư không mà không kiệt, càng chuyển động hơi lại càng ra. Càng nói nhiều lại càng khốn cùng, không bằng giữ sự hư tĩnh.

Muốn cho vật gì thu rút lại thì tất hãy mở rộng nó ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phế bỏ ai thì tất hãy đề cử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâu kín mà sáng suốt. Vì nhu nhược thắng được cương cường.

Người đánh xe giỏi không xông bừa tới trước. Người chiến đấu giỏi không giận dữ, khéo thắng địch là không tranh với địch, khéo dùng người là hạ mình ở dưới người. Đó là cái đức của sự không tranh, đó là cái khéo của sự dùng người, đó là hợp với chỗ cùng cực của Đạo Trời.

Ngũ sắc làm cho người ta mờ mắt; ngũ âm làm cho người ta ù tai; ngũ vị làm cho người ta tê lưỡi, ruỗi ngựa săn bắn làm cho lòng người ta mê muội, vàng bạc làm cho hành vi người ta đồi bại. Cho nên bậc đắc đạo cầu no bụng mà ko cầu vui mắt, bỏ cái xa xỉ, đa dục mà chọn cái chất phác, vô dục. Bậc đắc đạo bận áo vải thô mà ôm ngọc quý trong lòng.

Trời đất trường cửu. Sở dĩ trời đất trường cửu được là vì không sống riêng cho mình, nên mới trường sinh được.

Vì vậy thánh nhân [người đắc đạo] đặt thân mình ở sau mà thân lại được ở trước, đặt thân mình ra ngoài mà thân mới còn được. Như vậy chẳng phải vì thánh nhân không tự tư mà thành được việc riêng của mình ư?

Người cực khéo thì dường như vụng. Người nói giỏi thì dường như ấp úng. Cử động thì thắng được lạnh. Nhưng yên tĩnh thì thắng được nóng. Vậy cứ thanh tĩnh thì mọi vật sẽ đâu vào đấy.

Người quân tử gặp thời thì mặc áo gấm mà ngồi xe ngựa, không gặp thời thì mặc áo vải thô mà đi chân đất. Người tốt thật sự không ý thức được tính thiện trong việc làm của mình, trái lại kẻ dại dột (the foolish) luôn cố gắng tỏ ra là mình tốt.

Không trọng người hiền để dân không tranh, không quý của hiếm để dân không trộm cắp, không phô bày cái gì gợi ham muốn, để lòng dân không loạn.

Chính trị của thánh nhân là làm cho dân lòng thì hư tĩnh, bụng thì no, không ham muốn, không tranh giành, xương cốt thì mạnh.

Khiến cho dân không biết, không muốn mà bọn mưu trí thì không dám hành động. Theo chính sách vô vi thì mọi việc đều yên ổn.

Không học thì không phải lo. Càng theo học thì mỗi ngày dục vọng, "hữu vi" càng tăng, theo đạo thì mỗi ngày dục vọng càng giảm, vô vi càng tăng.

Ta có ba vật báu mà ta ôm giữ cẩn thận, một là lòng nhân ái, hai là tính tiết kiệm, ba là không dám đứng trước thiên hạ. Vì nhân ái mà sinh ra dũng cảm, vì tiết kiệm mà sinh ra sung túc, rộng rãi, vì không dám đứng trước thiên hạ mà làm chủ được thiên hạ.

Nếu không nhân ái mà mong được dũng cảm, không tiết kiệm mà mong được rộng rãi, không chịu đứng sau mà tranh đứng trước người thì tất hỏng việc. Trời muốn cứu ai thì cho người đó lòng nhân ái để tự bảo vệ, lấy lòng nhân ái mà giúp người đó.

Người sáng suốt nghe đạo thì gắng sức mà thi hành, người bình thường nghe đạo thì nửa tin nửa ngờ, người tăm tối nghe đạo thì cười rộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa?

(cont..)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04/09/2008, 03:28 PM   #16 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215364
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Nước là vật cực mềm mà lại thắng được vật cực cứng là đá [nước chảy đá mòn]. Nước là vật cực kì mềm mại, nó luôn tìm chỗ thấp mà tới [khiêm nhường], ngày đêm chảy không ngừng, bốc lên thì thành mưa, chảy xuống thì thành sông rạch, thấm vào lòng đất để nuôi vạn vật. Tự nó không ngừng biến đổi, lại sinh ra mọi loài. Nó không tranh với ai, lựa chỗ thấp mà tới, gặp cái gì cản thì nó uốn khúc mà tránh đi, cho nên đâu nó cũng tới được. Đạo cũng ví như nước vậy.

Yếu thắng được mạnh, mềm thắng được cứng, ai cũng biết như vậy nhưng không ai thực hành được.

Vật gì bén nhọn thì dễ gẫy. Ráng giữ cho chậu đầy hoài, chẳng bằng thôi đi; con dao cố mài cho bén nhọn thì lại không bén lâu.

Nghèo hèn chính là gốc của giàu sang. Vàng ngọc đầy nhà [kim ngọc mãn đường], sao mà giữ nổi ? Nên biết khi nào là đủ [tri túc]. Giàu mà kiêu căng, khoe khoang là tự rước họa vào thân.

Ba mươi nan hoa cùng qui vào 1 cái bánh, nhưng chính nhờ khoảng trống không trong cái bánh mà xe mới dùng được. Nhồi đất sét để làm chén bát, nhưng chính nhờ cái khoảng trống không ở trong mà chén bát mới dùng được. Đục cửa, cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà nhà mới dùng được. Vậy ta tưởng cái "có" [bánh, chén bát, nhà] có lợi cho ta mà thực ra cái "không" mới làm cho cái "có" hữu ích.

Người đời được vinh hay bị nhục thì lòng sinh ra rối loạn, sợ vạ lớn thì sinh ra rối loạn. Tại sao vinh, nhục thì lại sinh ra rối loạn ? Là vì vinh thì được tôn, nhục thì bị hèn; được thì lòng rối loạn [mừng rỡ mà!]; mất thì lòng rối loạn [rầu rĩ mà!]; cho nên mới bảo là vinh, nhục sinh ra rối loạn. Vậy phải làm sao ? Chúng ta sỡ dĩ sợ vạ lớn là vì chúng ta có cái thân. Nếu chúng ta quên cái thân mình đi, thì còn sợ gì lòng sinh ra rối loạn nữa? Cho nên kẻ nào coi trọng sự hy sinh thân mình cho thiên hạ, thì có thể tin cậy vào kẻ đó được.

Người nào giữ được đạo thì không tự mãn, không cố chấp, cũng không tự ái. Vì vậy nên mới có thể bỏ cái qua cái cũ mà chấp nhận cái mới được. Khi xem xét sự vật, không được quên mặt đối lập của nó. Nghĩ đến cái hữu hạn thì đừng quên cái vô hạn.

Ai có thể đang đục mà lắng xuống để từ từ trong ra ? Ai có thể đang hư tĩnh mà phát động để lần lần sinh động lên ? Người nào giữ được đạo ấy thì không tự mãn, không cố chấp, cũng không tự ái. Vì vậy nên mới có thể bỏ cái qua cái cũ mà chấp nhận cái mới được.

Kẻ đứng 1 chân thì không thể đứng được lâu, kẻ dang chân ra thì không thể đi được, kẻ tự biểu hiện mình thì không bao giờ chói lọi, kẻ tự kể công thì không có công, kẻ tự phụ thì chẳng khuyên bảo được ai, kẻ vẽ rắn thêm chân thì không trường cửu. Thái độ đó được ví như đồ ăn thừa, những ung nhọt ai ai cũng ghét. Thiên bất dung gian.

Ai cũng cho cái đẹp là đẹp do đó mà phát sinh ra quan niệm cái xấu; ai cũng cho cái thiện là thiện do đó mà phát sinh ra quan niệm về cái ác. Tại sao con người thích cái đẹp mà lại không thích cái xấu ? Là vì "có" và "không" sinh ra lẫn nhau, "dễ" và "khó" tạo nên lẫn nhau, cao thấp dựa vào nhau mà tồn tại ...

Kẻ biết người là người khôn, kẻ tự biết mình là người sáng suốt. Thắng được người là có sức mạnh, thắng được mình là kiên cường. Kẻ biết thế nào là đủ là người giàu; kẻ gắng sức là người có chí. Kẻ nào ko rời bỏ những điều trên thì sẽ được lâu dài, chết mà không mất là trường thọ. Người hiểu đạo làm việc tuân theo quy luật tự nhiên, chỉ làm những việc cần thiết cho bản thân.

Hồn nhiên, vô tư, vô dục như đứa trẻ mới sanh là có đức dày, ai cũng yêu quý, muốn đạt như vậy không phải là dễ. Đứa trẻ mới sinh độc trùng ko chích, mãnh thú không ăn thịt, ác điểu ko vồ. Xương yếu gân mềm mà tay nắm rất chặt, suốt ngày gào hét mà giọng ko khản, như vậy là khí cực hòa.

Dứt thánh hiền, bỏ mưu trí dân lợi gấp trăm; dứt nhân bỏ nghĩa, dân lại hiếu từ; dứt trí khôn bỏ lợi lộc, không có trộm giặc.

Ba cái đó( mưu trí, nhân nghĩa, xảo lợi) vì là cái văn vẻ bề ngoài không đủ để trị dân nên phải bỏ; khiến cho dân quy về điều này: ngoài thì mộc mạc, trong thì giữ sự đơn giản, giảm tư tâm bớt dục vọng mới là tích cực.

Dạ (giọng kính trọng) khác với ơi (giọng xem thường) bao nhiêu? Thiện với ác khác nhau như thế nào? Cái mọi người sợ ta không thể không không sợ. Vũ trụ rộng lớn thay, không thể nào hiểu hết được.

Mọi người hớn hở như dự bữa tiệc lớn, như mùa xuân dạo chơi; bậc đắc đạo điềm tĩnh, không lộ chút tình ý gì như đứa trẻ chưa biết gì, thản nhiên mà đi như không có nơi để về. Mọi người có thừa, riêng bậc đắc đạo như thiếu thốn, trong lòng thì trống rỗng! Mọi người đều có chỗ để dùng, riêng bậc đắc đạo luôn bảo thủ. Người hiểu đạo khác người mà quý mẹ của muôn loài (tức đạo).

Vạn vật tuần hoàn, âm cực dương sinh, lúc sinh lúc tử, trăng tròn trăng khuyết. Vạn vật biến đổi rồi trở lại cái bản thể của nó( trở về với đạo). Từ xưa đến nay, đạo tồn tại hoài, nó sáng tạo ra vạn vật. Chúng ta do đâu biết được bản chất vạn vật ? Đó là do đạo.

Người xưa nói: “Khiêm tốn là gốc của cao quý”. Người khôn ngoan giữ lấy đạo làm phép tắc cho thiên hạ. Không tự biểu hiện cho nên mới sáng tỏ, không tự cho là phải nên mới chói lọi, không tự kể công nên mới là có công, không tự phụ cho nên mới hơn người. Chỉ vì không tranh với ai nên không ai tranh với mình được.

Người xưa bảo: "Cong (chịu khuất phục) thì sẽ được bảo toàn", đâu phải hư ngôn! Nên chân thành giữ vẹn cái đạo mà về với nó. Trong trời đất có bốn cái vĩ đại là Đạo, tự nhiên, trời đất và con người. Luật con người nên bắt chước tự nhiên, luật tự nhiên bắt chước luật của trời đất, luật trời đất bắt chước Đạo.

Ít nói thì hợp với đạo. Cho nên gió lốc không thể thổi suốt buổi sáng, mưa rào không suốt ngày. Ai làm nên những cái ấy? Chính là do trời đất. Trời đất còn không thể lâu được, huống hồ là con người? Người hiểu đạo biết rằng không ai có thể đoán trước những gì tương lai nắm giữ.

Vũ khí là vật gây lo sợ, ai cũng ghét cho nên người hiểu đạo không dùng binh khí. Chỉ dùng đến nó khi bất đắc dĩ, khi bảo vệ hòa bình, mà dùng đến thì điềm đạm là hơn cả. Chiến thắng mà vui mừng tức là thích giết người. Thích giết người thì không trị được thiên hạ. Chỗ nào đóng quân thì gai góc mọc đầy. Sau cuộc chinh chiến tất có mất mùa.

Việc lành thì trọng bên trái, việc dữ thì trọng bên phải. Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng thương tiếc mà khóc, chiến thắng thì nên lấy tang lễ mà xử. Thắng mà không bức người, vì vật mạnh thì có lúc suy. Nếu không như vậy thì là trái Đạo. Trái Đạo thì sớm bị tiêu diệt. Trị nước phải được tiến hành cẩn thận, giống như việc nấu cá nhỏ. Người khôn ngoan làm việc mà không bao giờ xảo trá, tư lợi.

(st)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04/09/2008, 03:44 PM   #17 (permalink)
Tu chân tầng 2: Trúc Cơ
 
Hình đại diện của Hitler116
 
Tham gia: 20/09/2007
Bài viết: 20
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 146
Hitler116 đang có khoảng 10 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Trích dẫn:
Được gửi bởi Rikikuto Xem bài viết
[CENTER]Có thể cho anh ôm em một lần được không

Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì anh không phải là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của cô.

Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những gì đang có ở đây để theo cô. Nhưng cô không vì vậy mà thay đổi cái nhìn đối với anh, hơn nữa còn tỏ vẻ không hài lòng mỗi khi anh xuất hiện. Cô có bạn trai, trong một lần anh đến tìm cô, cô nói : "anh đừng đến đây nữa, em có bạn trai rồi !".

Cô nhìn thấy trong mắt anh sự thất vọng, cô muốn anh đừng hy vọng nữa, anh trầm ngâm một hồi rồi hỏi " Em yêu anh ấy ?". Cô không trả lời, nhưng có thể nhìn thấy niềm hạnh phúc từ trong mắt cô. Lúc anh quay lưng ra đi anh nói " Có thể cho anh ôm em một lần được không?". Cô kiên quyết lắc đầu. Từ đó anh thực sự không đến tìm cô nữa, cô cũng dần dần quên anh đi.

Bỗng nhiên có một ngày anh tìm đến cô nói : "đi uống cafe được không, anh ngày mai phải đi mỹ rồi!". Cô đồng ý vì nghĩ rằng anh sắp phải đi xa. Một ly cafe uống mãi không xong, chuông điện thoại của cô reo, là điện của bạn trai cô, cô cười cười xin lỗi nói : "Em phải đi rồi" Anh cũng cười nói "Vậy để tôi tiễn em". Cô vừa mới mở cửa anh đã kéo cô đứng lại, nói dứt khoát " Có thể cho anh ôm em một lần được không?".

Cô muốn cự tuyệt, nhưng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Anh đi tới trước mặt nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô ngửi thấy hơi thở của anh, lập tức dây thần kinh toàn thân đều căng ra. Anh bắt đầu vuốt nhẹ lưng cô, từ gáy chầm chậm men theo cột sống , không nặng không nhẹ, một ngón tay di xuống dưới. Lửa giận trong lòng cô bốc lên, cô nghĩ " Chỉ cần anh ta nhích thêm một phân nữa thôi thì sẽ dùng chân đá anh ta" . Nhưng anh đến đó thì ngừng lại, nhẹ nhàng buông cô ra nói : " Anh yên tâm rồi"

Cô sững sờ một hồi, lập tức hiểu ra điều anh muốn nói, cổ họng ngẹn lại,trước mắt cô là một trường sương khói. Năm thứ 3 đại học, trong một chuyến đi chơi cô bị tai nạn giao thông, xương cột sống bị gãy, vẫn âm ỷ đau cho đến lúc tốt nghiệp. Cô đến giờ vẫn nghĩ rằng anh không hay biết chuyện đó.

Ngày thứ hai, anh bay đi Mỹ. Cô đứng trên sân thượng nhìn chiếc máy bay bay qua, trước mắt là cái gì đó mơ hồ ...

- Sưu tầm từ Zing -
Tuyệt Vời quá. Đọc xong câu chuyện này mình đã khóc, khóc thực sự từ tận đáy lòng .Cảm ơn bạn đã cho mình có đc xúc cảm mà bấy lâu nay mình đang để mất
__________________
Cảm ơn Tết đến nhà chơi.
Charter : [Phi]Bình
Class : Tiên thú
Level : ......xx.....
Hitler116 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 07/09/2008, 10:58 PM   #18 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215364
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Văn Chủng và Phạm Lãi là hai mưu sĩ đại tài của Việt vương Câu Tiễn. Có thể nói chắc chắn rằng, không có Văn Chủng và Phạm Lãi thì không có sự nghiệp phục quốc vĩ đại của Câu Tiễn.

Khi thất bại ở núi Cối Kê, Câu Tiễn phải cùng vợ con sang làm nô lệ cho Ngô vương Phù Sai, Phạm Lãi đi theo hầu Việt vương, việc trong nước do một tay Văn Chủng lo liệu. Điều đó cho thấy vai trò của Văn Chủng đối với nước Việt quan trọng như thế nào.

Văn Chủng đã bí mật gom tất cả bé trai của nước Việt từ 4 – 6 tuổi đưa về một nơi bí mật, nuôi dạy tập trung, đề phòng quân Ngô sát hại. Lớp thiếu sinh quân này chính là nòng cốt của quân đội nước Việt hai mươi năm sau đánh vào kinh đô của nước Ngô và bức tủ Phù Sai. Điều đó cho thấy tầm nhìn chiến lược của Văn Chủng.

Trong khi Câu Tiễn cùng Phạm Lãi nhiều phen gặp nguy khốn suýt bỏ mạng trên đất Ngô thì ở trong nước, Văn Chủng lo lót với quan Thái tể nước Ngô là Bá Hỷ để cứu Câu Tiễn và Phạm Lãi. Sau khi Câu Tiễn và Phạm Lãi được tha về nước, Văn Chủng bày kế làm suy yếu nước Ngô.

Chính Văn Chủng đã cống nạp Tây Thi cho Phù Sai để mê hoặc vua nước Ngô. Và với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, Tây Thi đã mê hoặc được Phù Sai, khiến ông vua này chìm đắm trong hoan lạc và mất cảnh giác.

Sau khi do thám biết Phù Sai say mê tửu sắc, bỏ bê việc triều chính và nước Ngô liên tiếp mất mùa, lòng dân oán thán, Câu Tiễn liền kéo đại binh sang đánh nước Ngô. Phạm Lãi chỉ huy cánh quân bên phải. Văn Chủng chỉ huy cánh quân bên trái. Câu Tiễn thống lĩnh 6.000 quân tử chiến đi ở giữa, ào ạt tiến đánh quân Ngô.

Phù Sai thua luôn ba trận. Các tướng tài như bọn Tào Cô và Tư Môn Sào đều chết trận cả. Phù Sai chạy thẳng về đô thành, đóng chặt cổng thành. Câu Tiễn đắp một cái thành bao vây kinh đô của nước Ngô. Bị bao vây lâu ngày, người nước Ngô khốn quẫn quá. Phù Sai bèn sai Vương Tôn Lạc, mình trần, kéo lê đầu gối sang xin với Câu Tiễn rằng:


- Kẻ bề tôi cô độc là Phù Sai ngày trước đắc tội ở Cối Kê, nhưng không dám trái mệnh, được cùng với đại vương giảng hoà, nay đại vương cất quân sang đánh cô thần, kẻ bề tôi cô độc cũng mong đại vương nghĩ đến việc Cối Kê ngày trước mà xá tội cho.

Câu Tiễn nể tình trước đây Phù Sai đã tha chết cho mình định cho giảng hoà, nhưng Phạm Lãi nói:

- Đại vương ngày đêm lo nghĩ, mưu tính trong hai mươi năm nay sắp thành công mà lại bỏ đi là nghĩa làm sao.

Câu Tiễn không cho hoà nữa. Sứ giả nước Ngô đi lại bảy lần mà Văn Chủng và Phạm Lãi nhất định không nghe, lại thúc quân đánh thành. Nước Ngô không còn sức chống cự nữa, Ngô vương Phù Sai phải tự tử và nước Việt thống trị toàn bộ nước Ngô. Câu Tiễn đại thắng, bày tiệc trên văn đài của nước Ngô, cùng các quan uống rượu nghe nhạc.

Các quan trong tiệc đều tươi cười cả, chỉ có Câu Tiễn nét mặt không vui. Phạm Lãi thấy vậy nghĩ thầm rằng: “Đại vương không muốn tính đến công của kẻ hạ thần, thế là mối nghi kỵ đã trông thấy rồi”.
Ngày hôm sau, Phạm Lãi vào cáo từ Câu Tiễn :


- Tôi nghe nói vua bị nhục thì kẻ bề tôi nên chết. Khi trước đại vương bị nhục ở Cối Kê mà tôi không chết là định ẩn nhẫn để báo thù nước Ngô. Nay nước Ngô đã bị diệt rồi, xin đại vương ra ân cho cái thân già yếu này được về nghỉ.

Câu Tiễn khóc mà nói rằng:

- Ta nhờ sức nhà ngươi mà được như thế này, đang nghĩ để đền công, cớ sao nhà ngươi lại nỡ bỏ ta mà đi? Nhà ngươi ở lại thì ta giao quyền chính cho, nếu đi thì vợ con nhà ngươi, ta sẽ giết hết.

Phạm Lãi nói:

- Giết tôi thì hơn, chứ vợ con tôi có tội gì! Thôi thì sống chết cũng tuỳ ý đại vương, tôi chẳng nghĩ gì cả.

Đêm hôm ấy, Phạm Lãi đi một chiếc thuyền nhỏ, lánh xa Câu Tiễn. Hôm sau có người đưa cho Văn Chủng một bức thư nói là thư của Phạm Lãi. Thư viết rằng: “Vua Ngô có nói: Giống thỏ đã hết thì chó săn tất bị mổ, địch quốc đã diệt thì mưu thần cũng chẳng còn, ngài không nhớ hay sao? Vua Việt môi dài mỏ quạ, là người nhẫn tâm, ghét kẻ có công. Cùng ở lúc hoạn nạn thì được, chứ cùng ở lúc an lạc thì không được, nếu ngài không đi, tất có tai vạ”. Văn Chủng xem thư có vẻ âu sầu nhưng vẫn chưa tin lời Phạm Lãi.

Sau đại thắng, Câu Tiễn không ban thưởng công lao diệt Ngô cho ai cả, các quan không ai được một tấc đất nào, lại không muốn gần gũi các cận thần. Các đại thần tìm cách xin từ chức. Văn Chủng nhớ lời Phạm Lãi, cáo ốm không vào chầu. Bọn gian thần nói với Câu Tiễn rằng:

- Văn Chủng tự nghĩ mình công to mà được hưởng ít, có ý oán vọng nên không vào triều.

Hôm sau Câu Tiễn đến thăm Văn Chủng. Văn Chủng vờ đang ốm nặng, gượng dậy nghênh tiếp. Câu Tiễn cởi thanh kiếm ra, bảo Văn Chủng rằng:

- Ta nghe, người chí sĩ không lo cái thân mình chết, mà lo cái đạo mình không hành được. Nhà ngươi có bảy thuật, ta mới thi hành có ba mà đã diệt được nước Ngô, còn thừa bốn thuật, nhà ngươi định dùng làm gì?
Văn Chủng nói:

- Tôi cũng không biết dùng làm gì được.

Câu Tiễn nói:

- Hay nhà ngươi đem bốn thuật ấy mà mưu hộ cho tiền nhân nước Ngô ở dưới âm phủ, phỏng có nên chăng?

Câu Tiễn nói xong, lên xe đi về, bỏ lại thanh kiếm ở chỗ ngồi. Văn Chủng cầm lấy xem thì trên vỏ kiếm có hai chữ “chúc lâu”, tức là thanh kiếm xưa Phù Sai dùng để giết Ngũ Tử Tư. Văn Chủng ngửa mặt lên trời mà than rằng:

- Cổ nhân có câu “ơn to không báo”. Ta không nghe lời Phạm Lãi đến nỗi bị giết, chẳng cũng ngu lắm ư.

Nói xong Văn Chủng liền cầm gươm tự tử.

Lão Tử nói: “Tri túc, tri chỉ” (biết đủ, biết dừng). Đó là hai cái biết khó nhất trên đời này. Chức tước biết thế nào là đủ để dừng lại, của cải biết thế nào là đủ để dừng lại. Bài toán ở đời khó nhất chỉ là hai cái biết đó thôi. Về mưu lược Phạm Lãi và Văn Chủng tài ngang nhau. Nhưng Phạm Lãi hơn Văn Chủng ở chỗ biết đủ biết dừng. Từng theo Câu Tiễn sang nước Ngô làm nô lệ cho Phù Sai bị đối xử như thú vật, cắn răng chịu đựng để đợi ngày báo thù. Và nước Việt đã đánh bại nước Ngô, mối quốc nhục đã được rửa, chí nam nhi thế là đủ rồi. Hai mươi năm rèn quân phục quốc, Phạm Lãi là quân sư của vua nước Việt, về chức tước thế cũng là đủ rồi. Và ở đời khi biết đủ thì phải biết dừng lại. Nếu Phạm Lãi không bỏ đi thì Câu Tiễn phải thưởng công cho Phạm Lãi như thế nào? Đem nửa giang sơn chia cho Phạm Lãi chăng? Chia nửa vương quyền cho Phạm Lãi chăng? Không một ông vua nào có thể làm như thế. Mà không làm như thế thì phải giết đi. Đó là cái chết của Văn Chủng, một người không biết đủ biết dừng.

(st)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 11/09/2008, 03:12 AM   #19 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của tuladown
 
Tham gia: 12/01/2007
Bài viết: 880
Cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 51744
tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng tuladown đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Cái nút áo...

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi. Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng.

Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEAGames...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...

***************

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!

(st)
__________________
[CENTER][SIGPIC]http://thegioihoanmy.vn/diendan/image.php?type=sigpic&userid=2377&dateline=1211237702[/SIGPIC]

[B][COLOR="Green"]Want to cry[/COLOR][/B][/CENTER]
tuladown offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 11/09/2008, 12:05 PM   #20 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215364
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Trích dẫn:
Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEAGames...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...
Cảm ơn tuladown, một câu truyện bổ ich và cảnh tỉnh, quả thật trong cuộc sống, bản thân luôn vô tình ……Thật đáng trách!
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Chia sẻ link


Hiện đang có: 1 người (0 thành viên và 1 khách) đang xem chủ đề này.
 
Hỗ trợ

Quy định
Bạn không được tạo chủ đề mới
Bạn không được gửi bài trả lời
Bạn không được gửi file đính kèm
Bạn không được sửa bài viết của mình

Mã BB Bật
Smilies Bật
Mã [IMG] Bật
Mã HTML Tắt
Trackbacks are Bật
Pingbacks are Bật
Refbacks are Tắt



Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 01:16 AM.