Giao diện Thần Duệ Tương Tranh
Trang chủ | Blog | Hỗ trợ: 1900571560   Tài khoản | Download Game client
Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ
 
Quay lại   Diễn đàn Game Thế Giới Hoàn Mỹ > Tàng Kinh Các > Dư âm > Bang phái > Huyền Vũ > ThầnLong




Trả lời
 
LinkBack Hỗ trợ
Cũ 22/09/2008, 02:26 PM   #21 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

CON RỐI
Cát Phượng Nguyễn Phước


Click the image to open in full size.

Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là ... À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.

Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt.

Một hôm, con rối nằm mơ thấy một vị thần nói với nó rằng:

"Này con rối, con đã sống rất tốt trên đời, con có thể trở thành ngừơi đấy, con có muốn làm người không?"

Con rối trả lời:

- Con muốn làm người.

"Vậy thì con hãy để ngừơi ta gọi tên thật của con, tên con là ... Đó là một cái tên mà rất nhiều người cho là xấu xí, nhưng chỉ cần người khác gọi tên con và yêu thương cái tên đó thì con sẽ trở thành người"

Con rối trả lời :

- Nhưng cái tên đó làm sao người ta chịu gọi tên con ? Sao ngài không cho con một cái tên khác ?

Vị thần trả lời "Tên con do số phận đặt, không phải ta". Nói rồi, Ngài biến mất.

Năm này qua năm khác, con rối cười, con rối khóc, con rối cử động dưới những sợi dây. Con rối kết bạn với những con rối khác và những con người, thân có, sơ giao có, nhưng cũng không ai biết đến tên thật của nó. Nhưng con rối luôn muốn làm người.

Đến một ngày, con rối quyết định nói cho người ta nghe tên của mình. Con rối đến bên cô bé bán kem - bạn thân của con rối hơn một năm qua và nói rằng:

- Cô bé bán kem ơi, tôi đã chơi với cô hơn một năm rồi, nhưng cô chưa bao giờ biết đến tên thật của tôi. Bây giờ tôi muốn cô biết.

Cô bé bán kem dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:

- Bạn rối hãy nói cho tôi nghe tên của bạn đi. Tôi là bạn thân của bạn, tôi muốn biết tên của bạn.

- Nhưng tên của tôi có thể cô bé sẽ thấy xấu lắm...

- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...

Con rối chăm chú nhìn cô bé, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên tôi là...

- Aaaaaaaaaaaaaaaa... - Cô bé bán kem hoảng hốt, khuôn mặt xanh xao và bất thần.

Rồi cô bé bán kem xa dần, xa dần, không còn nói chuyện với con rối nữa. Cô bé bán kem xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm. Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có ngừơi yêu thương nó và cái tên ấy. Nó muốn được làm người.

Một ngày kia, con rối đến bên người chăn bò - bạn thân của con rối đã năm năm và nói rằng:

- Anh chăn bò ơi, tôi và anh đã làm bạn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ anh biết đến tên thật của tôi. Tôi muốn nói cho anh nghe vì tôi muốn có người gọi tên tôi.

Người chăn bỏ dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:

- Bạn hãy nói đi. Tôi là bạn của bạn, tôi muốn biết tên thật của bạn lắm.

- Nhưng tên của tôi có thể anh sẽ thấy xấu lắm...

- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao ? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...

Con rối chăm chú nhìn người chăn bò, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên tôi là...

Ngừơi chăn bò cũng ít nói chuyện dần, rồi xa dần, xa dần con rối. Người chăn bò xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm.

Bạn bè của con rối bảo "Mày đừng nói cho người ta biết tên thật nữa, người ta rồi sẽ bỏ rơi mày, khinh miệt mày như chúng tao mà thôi". Một con rối khác nói "Mày không thể làm người được đâu". Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có người yêu thương nó ngay cả khi biết đựơc cái tên. Nó muốn được làm người.

Con rối đến bên người cha đã tạo ra nó và nói rằng:

- Cha ơi, cha đã tạo ra tôi, cha đã cho tôi hình hài này, vóc dáng này, từ con mắt đến bàn tay. Cha đã nuôi tôi, đã cho tôi những vai diễn. Tôi cám ơn cha nhiều lắm. Tôi yêu cha nhiều lắm. Tôi muốn nói cho cha nghe tên thật của mình.

Người tạo ra con rối ngạc nhiên và bảo:

- Tên thật? Không phải ta đã đặt cho con một cái tên sao? Tên của con là ...

Con rối lắc đầu:

- Không phải đâu cha ơi! Đó là tên cha đặt, còn tên mà số phận đặt cho tôi không phải như thế.

Người tạo ra con rối nheo mắt suy nghĩ rồi ôm lấy con rối vào lòng:

- Thế tên thật mà số phận đã đặt cho con là gì, con của ta?

- Nhưng tên của tôi có thể cha sẽ thấy xấu lắm...

- Dù xấu như thế nào đi nữa thì con vẫn là con của ta, ta là người đã sinh ra con, cho dù tất cả mọi người có bỏ rơi con thì ta vẫn còn đó.

Con rối chăm chú nhìn người đã tạo ra nó, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên của tôi là ...

Người tạo ra con rối lên tim và ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi được người ta cấp cứu và dưỡng bệnh một thời gian, ông dù rất yêu thương và rất nhớ con rối nhưng cũng không bao giờ muốn gặp nó, không bao giờ muốn nó bước chân vào nhà ông nữa. Ông không thể chấp nhận mình đã tạo ra một con rối như thế này. Ông xem con rối như một quái vật.

Con rối buồn lắm...

... và nó ra đi.

Con rối vẫn đi, nó cùng với những con rối khác diễn những vở diễn vĩ đại của cuộc đời. Nó đi rất nhiều nơi. Nó có rất nhiều tiền. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt nhưng mà có ai biết đến tên của nó đâu. Và nó cũng không muốn người ta biết đến cái tên của nó nữa... một cái tên ai cũng cho là xấu xí.

Con rối vẫn cười bằng gương mặt người ta đã vẽ cho mình, vẫn diễn bằng những kịch bản mà người ta giao cho nó, nói những câu người ta thích nghe, làm những thứ người ta thích nhìn. Đôi khi nó cũng tự viết kịch bản cho mình nhưng đó là những kịch bản trong im lặng.

Ngày nảy ngày nay có một con rối, con rối có tên là ..... và mấy chục năm sống trên đời vẫn không ai gọi tên nó.

Lời tác giả:

Có một bộ truyện tranh mang tên Monster kể về một con quái vật không tên. Con rối trong câu chuyện cổ tích này có tên, nó tên là ... - à, mà thôi, biết cũng có làm được gì đâu vì bạn sẽ không gọi tên nó. Con rối rất dễ thương, nó dù không được làm người nhưng mãi mãi sẽ không bị biến thành quái vật.

Có nhiều bạn đọc xong câu chuyện sẽ biết đựơc tên thật của con rối, vậy thì bạn đừng nói cho người khác nghe nhé, vì con rối không muốn bị xem là quái vật. Nó là một con rối rất dễ thương.



- Sưu tầm -

Đọc đi đọc lại câu chuyện trên, tôi thấy thật bối rối. Những suy nghĩ, cảm xúc đan xen, chồng chéo lên nhau....
Con rối, nhắc đến con rối đa phần trong chúng ta đều nghĩ tới một vật để mua vui cho đời, một vật luôn chịu sự chi phối và điều khiển của người khác. Trong câu chuyện này, con rối có những ước mơ của mình, nhưng những ước mơ đó chỉ là điều viển vông khi nó thậm chí không được phép sống bằng con người thật , với cái tên thật của mình bởi đơn giản một lẽ người đời chỉ chấp nhận những gì người ta muốn thấy ở con rối. Kể cả những người đã từng là bạn thân hay thậm chí là người cha đã tạo ra con rối cũng không ngoại lệ. Thật chua xót khi con rối chỉ nhận được những lời động viên và cảm thông từ chính những con rối khác! Vậy mà nó đã muốn được làm NGƯỜI.

"...Con rối vẫn cười bằng gương mặt người ta đã vẽ cho mình, vẫn diễn bằng những kịch bản mà người ta giao cho nó, nói những câu người ta thích nghe, làm những thứ người ta thích nhìn. Đôi khi nó cũng tự viết kịch bản cho mình nhưng đó là những kịch bản trong im lặng..."
Chợt cảm thấy buồn và thất vọng!!!
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)

Được sửa bởi Rikikuto lúc 02:48 PM 22/09/2008
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 24/09/2008, 08:42 AM   #22 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Hãy ngẩng đầu lên

(Dành tặng cho người mà tôi rất mực yêu thương)

Click the image to open in full size.


Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào.

Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.

Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.

Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.

Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?"

Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.

- Sưu tầm -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 17/10/2008, 01:29 PM   #23 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Những con sao biển

Click the image to open in full size.

Một sớm tinh mơ, khi mặt biển còn mù sương, tôi bắt đầu chạy thể dục với chiếc walkman đeo bên hông. Ở phía xa, tôi thấy một cậu bé có vẻ bận rộn. Cậu chạy lăng xăng, cúi nhặt những vật gì đó rồi quăng nó xuống biển. Nếu đó là trò chơi thi ném đá thì tôi có thể trổ tài cùng cậu bé. Ngày nhỏ, tôi cũng thường hay chơi trò này. Nhưng khi nghe thấy tiếng cậu hét:"Về nhà ngay nhé! Bố mẹ mày đang đợi đấy!"

Có thể bạn không tin, như chính tôi lúc ấy, những "viên đá" đó thì ra là những con sao biển bị mắc cạn trên bãi. Và vị cứu tinh nhỏ này đang cố gắng đưa chúng trở lại bãi biển, chạy đua với Mặt trời mà chỉ vài giờ nữa thôi sẽ trở nên gay gắt và không tài nào chịu đựng nổi.

Nhưng những cố gắng của cậu bé rồi sẽ chỉ là công cốc thôi. Làm sao có thể đưa hàng ngàn con sao biển về "nhà" của chúng được? Tôi gọi to: " Này nhóc, làm thế làm gì? Làm sao em cứu được tất cả những con sao biển?"

Cậu bé lại cúi xuống, nhặt một con sao biển và hét trả lời: "Nhưng em có thể cứu được con này mà. Nó sẽ được về nhà!" Cậu bé vung tay quăng con vật bé nhỏ xuống biển. Rồi lại lập tức cúi xuống với một con khác...

Rõ ràng cậu bé không quan tâm đến việc có vô số những con sao biển trên cát. Cậu chỉ nhìn thấy những sự sống mà cậu đang nắm trong tay. Cái mà cậu bé nhìn thấy, dù chỉ là một con số nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa. Còn tôi, tôi nhìn thấy một con số quá khổng lồ đó là vô vọng.

Thế là tôi cúi xuống nhặt một con sao biển lên và đưa nó về nhà.

- Sưu tầm -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 21/10/2008, 08:07 AM   #24 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Tin tốt lành


Một anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang tìm việc làm đã tham dự một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do liên hiệp các trường đại học trong cả nước tổ chức. Sau nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh được lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự vòng thi chung kết. Rồi anh cũng vất vả vượt qua các đối thủ trong cuộc đấu trí cuối cùng, kéo dài ba ngày liền căng thẳng và giành được giải nhất. Phần thưởng cho anh là một món tiền khá lớn mà cuộc đời sinh viên trước nay của anh chưa từng mơ tới. Sau khi rời hội trường và trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào bãi lấy xe ra về. Bất chợt, một người phụ nữ tiến đến gần anh. Bà ta nghẹn ngào:

- Chào cậu! Chúc mừng cậu, thật vinh dự cho cậu đã đạt được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với cậu nhưng không biết có tiện không. Nếu cậu có con nhỏ thì cậu mới hiểu được điều tôi sắp nói. Con của tôi đang bị ung thư nặng nằm trong bệnh viện, nếu không có một khoản tiền lớn để mổ, chắc em nó không qua khỏi được! Mà nhà tôi thì… không thể lo được một khoản tiền lớn như vậy…

- Thế bác cần bao nhiêu? – Anh sinh viên nhìn bà hỏi, lòng cảm thông thực sự

Sau khi nghe người phụ nữ kể hết sự việc, anh liền rút phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao cho bà.

- Cầu mong cho con bác qua được hiểm nguy. Bác về lo cho em ấy ngay đi – anh nói.

- Cảm ơn cậu, không biết tôi phải lấy gì mà đền ơn cậu đây.

Nói rồi, người phụ nữ với vẻ xúc động quày quả bước ra cổng.

Vài ngày sau anh có dịp quay lại trường. Một người trông thấy liền tiến tới hỏi:

- Có người kể với tôi rằng tối hôm trước anh có gặp một người phụ nữ sau cuộc thi và anh đã cho bà ấy tiền để chữa bệnh cho đứa con sắp chết của bà ấy, phải không?

Người thanh niên gật đầu xác nhận.

- Vậy thì tôi phải báo với anh tin này để anh biết. Bà ta là một tay lừa đảo thật sự đấy. Bà ta chẳng có đứa con nào bị bệnh gần chết cả. Anh cả tin quá! Anh bị lừa rồi, anh bạn ạ!

Một thoáng im lặng, anh thanh niên hỏi lại:

- Có thật là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả, đúng không?

- Đúng vậy. Tôi bảo đảm là như thế - người đàn ông quả quyết.

- Ồ, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết đấy - người thanh niên nói.

Đoạn, anh nói thêm:

- Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả.

-Sưu tầm-

"Ý nghĩa cuộc sống không phải ở chỗ nó đem đến cho ta điều gì, mà ở chỗ ta có thái độ đối với nó ra sao; không phải ở chỗ điều gì xảy ra với ta, mà ở chỗ ra phản ứng với những điều đó như thế nào" - Lewins L. Dunnington.
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 21/10/2008, 05:37 PM   #25 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Vào một đêm khi vừa hoàn thành chuyến du hành tới room 38 - room ác mộng trong vận mệnh ma phương, 8 chuyện cùng mọi người trên kênh bang phái đồng thời cổ vũ cho người bạn của mình - người đang nỗ lực vượt qua room 38, mọi người bàn luận khá sôi nổi về topic "Đọc và cảm nhận". Điều đó khiến tôi rất vui vì mọi người đã đọc và cùng chia sẻ những cảm nhận đối với những câu chuyện mà tôi tâm đắc. Một member khi đó có nói đến câu truyện mà anh tâm đắc nhất: "Buộc một cái ruy băng lên cây sồi". Sự tò mò về câu truyện đã thôi thúc tôi tìm kiếm câu truyện kể trên và hôm nay, tôi đã tìm được câu truyện đó - một câu truyện đơn giản nhưng cảm động nói về niềm tin và sự hy vọng trong tình yêu.

Không chỉ có vậy, tôi còn phát hiện được một điều thú vị khác liên quan đến câu truyện trên - bài hát: "Tie A Yellow Ribbon Round The Old Oak Tree" (Buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già). Bài hát này tôi nghe lần đầu tiên cách đây cũng trên dưới 5 năm trên đĩa: The best of country songs Vol 1. Một bài hát mà tôi vẫn thường nghe và yêu thích bởi giai điệu mang đậm phong cách miền tây Hoa Kỳ mặc dù khi đó chưa hiểu hết ý nghĩa của bài hát.

Tôi xin phép được chia sẻ câu truyện cũng như bài hát: "Buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già" cùng các bạn và cô gái mà tôi thương mến.


Buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già
Tie A Yellow Ribbon Round The Old Oak Tree


Một dải ruy băng vàng là một biểu tượng có rất nhiều ý nghĩa trong văn hóa nước Mỹ, nhưng gần gũi và phổ biến nhất là một biểu tượng của sự chờ đợi một người yêu thương đang ở xa, đặc biệt là những quân nhân đang đi đóng quân ở những nơi xa xôi. Năm 1973, biểu tượng đó trở nên phổ biến rộng rãi hơn trong đời sống hàng ngày qua bài hát "Tie A Yellow Ribbon Round The Old Oak Tree". Bài hát được viết bởi Irwin Levine và Larry Brown, trình bày bởi nhóm Tony Orlando và Dawn dựa trên một câu chuyện có thật. Và từ đây câu chuyện bắt đầu.

Nước Mỹ. Năm 1971. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh ta phạm tội và ba năm là khoảng thời gian vừa đủ để sửa chữa lại lỗi lầm. Nhưng Mary, người vợ chưa cưới của chàng trai lại không tin điều đó. Ngày mở phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay lại phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.

Trước khi lên chiếc xe dành cho tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi:

"Anh biết anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không còn hi vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh, hãy buộc một dải ruy băng màu vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường thị trấn vào ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa".

Trong suốt ba năm ngồi tù, dù cho chàng trai mong mỏi Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ có lẽ cô chưa quen được với ý nghĩ chồng sắp cưới của mình là một kẻ phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh là cô đã đi xa, xa lắm và chẳng biết bao giờ mới quay trở lại. Đến những ngày tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến dải ruy băng màu vàng nữa, nhớ về người con gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù, anh quyết định sẽ lên xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không qua quảng trường thị trấn như đã hẹn.

Một chuyến... hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn không bước lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh đi theo hướng ngược lại nhưng tình yêu vẫn bắt anh bước về phía trước.

Và, chiều hôm đó, hàng trăm người dân có mặt tại quảng trường đã ngạc nhiên khi thấy một chàng trai bật khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng...

Click the image to open in full size.
Dải ruy băng vàng - một biểu tượng của sự chờ đợi một người yêu thương đang ở xa

Bài hát: Tie A Yellow Ribbon Round The Old Oak Tree

Nhạc và lời: I.Levine & L.Brown
Người thể hiện: Dawn

Các bạn có thể down bài hát với định dạng mp3 tại đây

[YOUTUBE]http://nhaccuatui.com/m/0zX9IKbxxG[/YOUTUBE]

I'm coming home. I've done my time.
Now I've got to know what is and isn't mine.
If you received my letter telling you I'd soon be free,
Then you'll know just what to do if you still want me,

If you still want me,
Oh, tie a yellow ribbon 'round the ole oak tree.
It's been three long years.
Do you still want me?
(Still want me?)
If I don't see a ribbon 'round the ole oak tree,
I'll stay on the bus,
Forget about us,
Put the blame on me,
If I don't see a yellow ribbon 'round the ole oak tree.

Bus driver, please look for me,
'Cause I couldn't bear to see what I might see.
I'm really still in prison, and my love, she holds the key.
A simple yellow ribbon's what I need to set me free.

I wrote and told her please,
Oh, tie a yellow ribbon 'round the ole oak tree.
It's been three long years.
Do you still want me?
(Still want me?)
If I don't see a ribbon 'round the ole oak tree,
I'll stay on the bus,
Forget about us,
Put the blame on me,
If I don't see a yellow ribbon 'round the ole oak tree.

Now the whole **** bus is cheering,
And I can't believe I see,
A hundred yellow ribbons 'round the ole oak tree.

I'm coming home, mm-hmm.

(Tie a ribbon 'round the ole oak tree.
Tie a ribbon 'round the ole oak tree.
Tie a ribbon 'round the ole oak tree.

Tie a ribbon 'round the ole oak tree.
Tie a ribbon 'round the ole oak tree.
Tie a ribbon 'round the ole oak tree.

Tie a ribbon 'round the ole oak tree...)
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)

Được sửa bởi Rikikuto lúc 12:38 AM 22/10/2008
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 21/10/2008, 06:46 PM   #26 (permalink)
Tu chân tầng 5: Nguyên Anh
 
Hình đại diện của Dollaras
 
Tham gia: 09/02/2008
Bài viết: 317
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 151
Dollaras đang có khoảng 350 điểm danh vọng Dollaras đang có khoảng 350 điểm danh vọng Dollaras đang có khoảng 350 điểm danh vọng Dollaras đang có khoảng 350 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

mọi ng đọc nhìu . . . sách vậy
nhỏ lớn Doll chưa đọc cún nào trọn vẹn
xin cho bí kiếp
thix truyện 2 dola 1 giờ ( mới đọc có 1 truyện đó trong mục này hà )
Dollaras offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 22/10/2008, 09:00 AM   #27 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215368
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Nếu bỗng dưng ta chán nhau...

Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.

***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!

Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.



Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.


(cont)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 22/10/2008, 09:01 AM   #28 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215368
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…

Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

Tít tít. “Ah quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.

Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

“Em ơi,

Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?

Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”

(END)(st)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 29/10/2008, 12:09 PM   #29 (permalink)
Tu chân tầng 11: Thượng Tiên
 
Hình đại diện của DemonKage
 
Tham gia: 25/08/2007
Bài viết: 1,353
Cảm ơn: 335
Được cảm ơn 889 lần qua 338 bài viết
Điểm uy tín: 215368
DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng DemonKage đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Truyện ngắn

Anh yêu em, thế là đủ...


- Anh yêu em bao nhiêu?

- Đủ!

- Đủ để làm gì?

- Đủ sống!

- Khi em hỏi những người con trai khác, họ đều bảo là họ yêu em muốn chết đấy!

- Thế à? Họ nói chơi với em đấy.

- Có nghĩa là anh thấy em không đáng để anh, hay bất cứ ai yêu và chết vì em ư?

- Ừ!


Em quay mặt, dỗi. Anh cười nhẹ, ngồi sát lại em, đặt tay lên bờ vai run bần bật của em.

- Thôi nào!

- Anh tránh ra! Không cần anh.


Em hất tay anh, oà khóc.

- Em ghét anh lắm! Anh có thể nói dối để em vui cơ mà!

- Anh không thích nói dối. Chẳng phải em vẫn bảo là mẹ em dặn trẻ con thì không được nói dối sao?

- Anh không phải con nít!


Em gắt. Mắt em mở to. Thông thường thì người ta gọi là trừng mắt, trợn mắt nhưng với anh, em không có những động từ xấu xí ấy. Anh chỉ thấy là mắt em đang cố mở thật to, hai má ửng hồng phụng phịu. Trông như một đứa trẻ. Yêu lắm!

- Em cũng không còn là con nít nữa rồi, đúng không?


Anh khoác tay lên vai em, kéo em vào lòng anh. Em cố chống cự, đấy anh ra. Nhưng em thật là ngốc! Em nghĩ là 1 cô gái cao không quá 1m60, nặng không hơn 50kg như em thì có thể thoát khỏi vòng tay 1 chàng trai cao 1m80, nặng… - À, lâu rồi anh chưa đi cân. – là anh đây sao? Suy nghĩ thật ấu trĩ.

- Anh yêu em…


Em vẫn cục cựa trong lòng anh, buộc anh phải gõ vào đầu em.

- Ngoan nào! Nghe anh nói.

- Đau!


Em mím môi, mắt lại mở to – vẫn cái kiểu mở to mắt như khi nãy.

- Anh gõ em nhưng…


Đôi mắt ướt sũng của em chớp chớp đều. Có lẽ em đang trông đợi ở anh 1 lời-nói-dối-vừa-tai. Kiểu như là: “Anh gõ em nhưng anh đau hơn cả em!”

- Nhưng sao?

- Nhưng anh không có đau. Em đau mình em đi! Haha…

- Vô duyên!

Em xị mặt. 2 mắt cụp xuống. Cái mũi bé xinh đo đỏ, phập phồng.

- Đúng là anh có thể nói dối để em vui. Nói rằng anh yêu em muốn chết! Nói như thế này đúng không?

- Không biết!

- Nhưng anh không nói là bởi vì anh muốn em biết. Anh yêu em đủ sống cơ. Anh yêu em đủ để anh có thể sống. Và nếu không có em, thì anh… có thể là anh vẫn sẽ tồn tại nhưng anh không sống nữa. Anh sẽ chỉ tồn tại thôi. Anh yêu em như thế… Có lẽ là em cảm thấy không đủ nhiều nhưng với anh, đó là tất cả.

- Đủ!

Em cộc lốc.

- Ngoan lắm!

Anh cúi đầu, hôn nhẹ tóc em. Anh thích hôn lên tóc em hơn là hôn bất cứ chỗ nào. Tóc em mềm và thơm 1 mùi hương dịu nhẹ, như hương thơm của gió trên những cánh đồng trà xanh, như hương thơm của chiều trên những đồi hoa dại. Anh yêu hương tóc em… ít hơn yêu em 1 chút.

- Em à! Em không đáng để bất cứ ai chết vì em.


Em lại cựa quậy.

- Yên nào! Em đáng để họ sống vì em, để anh sống vì em. Chính em cũng không muốn bất cứ ai chết vì em cơ mà, đúng không? Anh hứa với em! Mặc dù anh không thể chết vì em nhưng anh sẽ sống vì em, sống để em sống và anh sẽ không bao giờ để em vì 1 cái gì đó mà mất đi. Được chưa nào?

- Ừhm!...


Em gật gật đầu. Anh giữ vai em, xoay em về phía anh.

- Thế thì lau nước mắt đi cô! Cười cái xem nào!

Em cười méo mó.

- Cười tươi lên!

- Oái! Không chơi cù lét em!

- Haha… Cười rồi! Mít ướt quá cô ơi!

- Kệ em. Haha… Buồn cười. Đừng cù lét mà. Haha…

(st)
__________________
Phong độ là nhất thời - Đẳng cấp là vĩnh cửu
DemonKage offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04/11/2008, 12:10 PM   #30 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Cái nắm tay



Click the image to open in full size.

Tôi vẫn thường ngắm nghía đôi bàn tay mình, dù cho nó chẳng có gì xuất chúng. Nếu ai nói nó đẹp cũng chẳng sai, nói nó xấu cũng chính xác, mà đứa nào bĩu môi nói nó chẳng có cái quái gì để mà chú ý thì tôi cũng chỉ biết cười. Ngày xưa còn bé, mẹ tôi vẫn thường nắm những ngón tay nhỏ xíu của tôi xuýt xoa, búp măng này, xinh quá, con mẹ có mỗi đôi tay là xinh… Đó là ngày bé, chắc lúc đó tay mình cũng xinh thật, vì tay trẻ con đứa nào mà chẳng dễ thương, nghe mẹ nói vậy cũng chỉ biết vậy thôi chứ đâu có quan tâm gì nhiều.

Là lúc đó, tôi chưa từng một lần thực sự nhìn vào đôi bàn tay mình.

Cho đến một ngày, có một người nắm tay tôi và bảo rằng “em biết không, em có một đôi bàn tay đầy cảm xúc đấy” thì tôi mới ngập ngừng dừng lại, tự giơ bàn tay mình ra ngắm nghía. Ngắm mãi, nhìn mãi, thắc mắc mãi, nhưng chẳng có phép màu nào làm cho đôi bàn tay tôi đẹp lên bất ngờ như trong những câu chuyện cổ tích, chỉ là - tự nhiên, như một lời thần chú, như cái gõ của cây đũa thần, tôi thấy những ngón tay mình hồng lên, mềm mại và đầy cảm hứng. Từ ngày đó, tôi bắt đầu biết yêu quý đôi bàn tay của mình.

Và cũng bắt đầu từ ngày đó, tôi đâm yêu những cái nắm tay. Và trong thầm lặng, tôi luôn tìm cách kín đáo cầm lấy đôi bàn tay của những người tôi yêu thương. Này là đôi bàn tay mẹ gầy gầy, này là đôi bàn tay chị rất mềm mại, đôi bàn tay ba thô ráp mà ấm áp…

Click the image to open in full size.

Tôi yêu những cái nắm tay ấy vô cùng.

Bởi vì, đối với tôi…

Nắm tay, là yêu và tin.

Click the image to open in full size.

Nắm tay, trong đám đông xô lấn, người ta không lạc mất nhau. Không phải lo xa đâu, con người ta vẫn hay vô tình đánh mất nhau giữa cuộc đời như vậy mà.

Click the image to open in full size.

Nắm tay, trong lớp học nghiêm túc tẻ ngắt, hai bàn tay dúi xuống gầm bàn, và nụ cười cũng múm mím dúi vào ánh mắt long lanh.

Click the image to open in full size.

Nắm tay, và siết nhẹ, để nói rằng: Yên tâm đi, tôi đang ở bên bạn này và người đang sắp gục ngã sẽ vững tin để đứng dậy, dù người ta vẫn cứ hay nghĩ rằng an ủi ai đó thì cần phải nói rất nhiều.

Click the image to open in full size.

Nắm tay, giữ nguyên như thế, sẽ cảm thấy rất bình yên. Con người ta cứ đi tìm những niềm hạnh phúc nào, những khát khao ảo tưởng xa xôi nào? Nắm tay, nhẹ thôi, và im lặng, và cảm nhận những hạt mầm yêu thương len lén mở những mắt lá đầu tiên ngác ngơ xanh nõn.

Đó là mơ ước của tôi, được nắm tay, và chẳng cần nói gì cả…

Bởi nắm tay, là yêu và tin.

- HolyGrail sưu tầm và chỉnh sửa -
- Nguồn maiyeuem.net -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 12/11/2008, 07:12 AM   #31 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của jenny269
 
Tham gia: 09/05/2007
Bài viết: 360
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 11 lần qua 8 bài viết
Điểm uy tín: 163
jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Có Thể Ngủ Trong Cơn Bão

Một thanh niên đến xin làm tá điền ở một nông trại. Khi người nông dân hỏi về năng lực của anh ta thì anh ta nói: “Tôi có thể ngủ khi có gió thổi”.

Người nông dân cảm thấy khó hiểu. Nhưng vì thích anh ta nên ông đã mướn anh ta làm.

Vài ngày sau, một cơn bão dữ dội ập đến khiến hai vợ chồng ông tỉnh giấc. Họ nhanh chóng kiểm tra xem mọi thứ có được an toàn hay không. Họ nhận thấy cánh cửa chắn nhà đã được đóng chặt. Những khúc gỗ đã được đặt cạnh lò sưởi.

Còn người thanh niên lại đang ngủ ngon lành.

Vợ chồng người nông dân lại kiểm tra kỹ đồ đạc của họ. Và họ nhận thấy các nông cụ đã được cất an toàn trong kho.

Máy kéo đã được dời vào trong gara. Chuồng trâu bò đã được đóng chặt. Kể cả gia súc cũng bình yên. Mọi thứ đều ổn cả.

Bấy giờ người nông dân mới hiểu ra những lời người thanh niên đã nói: “Tôi có thể ngủ khi có gió thổi”

Bởi vì người tá điền đã làm công việc của mình trung thực và hết mình, khi trời còn trong veo, anh đã chuẩn bị cho cơn bão lỡ như nó ập tới. Vì thế, khi có gió thổi, anh ta không hề lo lắng. Anh ta có thể ngủ rất ngon.


Chỉ cần bình tâm và vững tin vào chính mình, dù trời sập xuống cũng có thể chống...
__________________
Mơ ước của bạn là gì?
jenny269 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 14/11/2008, 04:42 PM   #32 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

NGƯỜI BẠN


Click the image to open in full size.

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu này luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu béo xuất hiện. "Chú bán mấy con chó con này với giá bao nhiêu vậy?" Cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời: "Khoảng từ $30 cho tới $50".

Cậu bé móc ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không ạ ?"

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm bông bé bé, xinh xinh chạy theo. Một chú chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào chú chó con bị liệt chân đó "Con chó con này bị sao vậy bác?"

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng chú chó con bị dị tật ở phần hông. Nó sẽ bị khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Cậu bé rất xúc động. "Cháu muốn mua chú chó đó!"

Người chủ ngạc nhiên và nói rằng: "Chắc là cháu không muốn mua chú chó đó đâu, còn nếu cháu muốn có nó thì chú sẽ cho cháu!"

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ và nói rằng: "Cháu khong muôn chú cho cháu chú chó con đó! Nó xứng đáng như bất kì chú chó con nào khác và cháu sẽ trả đủ cho chú giá tiền của chú chó đó. Thật ra cháu sẽ đưa chú $2.37 bây giờ và 50 cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền!"

"Cháu đâu có muốn mua chú chó đó? Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được, chơi được với cháu như những chú chó con khác!" Người chủ nói.

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu bé nhìn người chủ và khẽ nói: "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và chú chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"

- HolyGrail sưu tầm từ Thế giới gia đình số 3 tháng 10/2008-
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 15/11/2008, 05:46 AM   #33 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của jenny269
 
Tham gia: 09/05/2007
Bài viết: 360
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 11 lần qua 8 bài viết
Điểm uy tín: 163
jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Dạo gần đây cảm hứng văn chương đã trở lại với tôi bất chợt. Và trong cái buốt lạnh của bầu trời Bridgeport những ngày đầu đông, tôi cảm thấy lòng mình vẫn ấm...

Lá thư cuối cùng của người lái xe tải.


Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: "Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu". Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: "Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh".

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.



Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

"Vợ yêu quý của anh,

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè... Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,...). Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!

Bill."


--Sưu Tầm--


.................................................. .................................................. ..............................

Nếu như ngày mai thực sự không đến, thì tại sao chúng ta không hoàn thành trong ngày hôm nay, để ngày mai chúng ta không cần phải hối tiếc.
__________________
Mơ ước của bạn là gì?
jenny269 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 15/11/2008, 05:53 AM   #34 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của jenny269
 
Tham gia: 09/05/2007
Bài viết: 360
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 11 lần qua 8 bài viết
Điểm uy tín: 163
jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Đứa bé không được chào đời.


Click the image to open in full size.

Và mình sắp là một bé gái. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!
***
Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.

Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!

Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!

Ngày 2-11 - Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.

Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!

Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?

Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!

Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?

Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!

Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!

Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình...

-----------------------------------------------***-----------------------------------------

--Sưu Tầm--
__________________
Mơ ước của bạn là gì?
jenny269 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 15/11/2008, 05:59 AM   #35 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của jenny269
 
Tham gia: 09/05/2007
Bài viết: 360
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 11 lần qua 8 bài viết
Điểm uy tín: 163
jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Câu chuyện tình yêu

Click the image to open in full size.


Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.

Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.

Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.

Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :

- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!

Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.

Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.
Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:

- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...

Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.

Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.

Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.

- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.

- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!

***
__________________
Mơ ước của bạn là gì?
jenny269 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 15/11/2008, 07:08 AM   #36 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của jenny269
 
Tham gia: 09/05/2007
Bài viết: 360
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 11 lần qua 8 bài viết
Điểm uy tín: 163
jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Gia Tài


Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.
Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra...
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"
Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!"
Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

--Sưu Tầm--
__________________
Mơ ước của bạn là gì?
jenny269 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 16/11/2008, 05:31 AM   #37 (permalink)
Tu chân tầng 6: Không Minh
 
Hình đại diện của jenny269
 
Tham gia: 09/05/2007
Bài viết: 360
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 11 lần qua 8 bài viết
Điểm uy tín: 163
jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng jenny269 đang có khoảng 650 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Chuyện Tình Không Có Thật


Nicole kéo chiếc áo khoác và hoà vào dòng người trên con đường bên công viên. Trời tối và đầy sương nhưng cô bé vẫn cố gắng đi nép cào mấy bụi cây như sợ mọi người trông thấy mình. Đặc biệt là Ryan, cô muốn Ryan cứ đi tiếp mà không biết có người dõi theo. Nicole biết rõ con đường mà Ryan sẽ đi. Thứ năm nào cũng vậy, Ryan luyện bóng đá từ 6-8 giờ tối. Nicole thường rủ Emma đi xem Ryan tập bóng. Nhưng hôm nay thì khônng thể. Nicole rùng mình khi một giọt sương rơi vào đỉnh đầu. Cô rất hồi hộp. Ryan sẽ đi băng qua công viên trong khoảng 5 phút nữa, và cô muốn nhìn thấy Ryan... Nicole và Ryan đã quen nhau nửa năm nay và đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của Nicole. Mặc dù hai đứa mới có 16 tuổi, nhưng mẹ của Nicole đã thừa nhận rằng hai đứa sinh ra như để làm bạn suốt đời của nhau vậy. Chấp nhận sự chia lìa thật là khó khăn. Thật chẳng ai ngờ mọi sự sẽ kết thúc như thế này, khi mà giờ đây Nicole đang thầm lặng đứng chờ Ryan đi qua, chỉ mong nhìn lại dù chỉ một nụ cười của cậu. Cô biết Ryan không thích những kẻ lén lút, nhưng có gì nghiêm trọng nữa đâu... Bất chợt, cô bé nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Ryan. Cậu ta đang đi rất nhanh với chiếc túi trên vaivà chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mặt. Nicole gần như bật khóc khi nhìn Ryanrất gần như vậy. Không thể tin được là tất cả đã qua, rằng cô chẳng còn được Ryan nắm tay ấm áp... Khi Ryan khuất dần trên phố, Nicole quyết định đi theo Ryan thêm chút nữa. Ryan có vẻ vội vàng. Nicole chợt thoáng một chút nghi ngờ rằng Ryan đi gặp một cô bé khác.MÀ cũng chẳng có lý do gì cấm cậu quen cô gái khác. Và dù Nicole biết mình không bao giờ được ở bên Ryan nũa, nhưng cái ý nghĩ Ryan sẽ nắm tay một cô bé khác thật tình làm cho Nicole bứt rứt và buồn hết sức.
Cảm giác nhẹ nhõm bao trùm khi Nicole nhận ra Ryan đang trở về nhà. ryan chẳng đi gặp cô bé nào cả. Nicole dừng lại bến xe buýt cuối con đường. Tại chỗ này, lần đấu tiên Ryan nắm tay Nicole để... đỡ cô đứng dậy khi cô bị ngã. Nicole mỉm cười với ký ức ngây thơ đó. Từ chỗ này, cô bé có thê thấy rõ Ryan đang vào nhà. Ryan trông rất buồn. Có thể cậu cũng nhớ Nicole như cô bé đang nhớ cậu?
***

Click the image to open in full size.



Ryan vứt phịch chiếc túi ở hành lang và vào phòng khách. mẹ cậu hỏi:
- Hôm nay con tập tốt không?
Ryan nhún vai và nói rằng buổi tập cũng tạm ổn.
- Xem nào, con vẫn còn buồn phải không? - Mẹ Ryan hỏi tiếp.
Cậu lại nhún vai lần nữa rồi đỏ hoe mắt nói:
- Có chuyện này buồn cười lắm, mẹ biết không? Con có cảm giác như Nicole ở quanh đây... Con cảm thấy như là bạn ấy cũng quay lại công viên và đi theo con... Mẹ có tin chuyện đó không?
Mẹ cậu đáp:
- Có chứ! Nicole đã rất yêu quý con khi nó còn sống, và mẹ tin là nó vẫn luôn yêu thương con, kể cả bây giờ và về sau nữa...
Ryan mỉm cười nhấc chiếc khung ảnh Nicole lên và nhìn sâu vào mắt cô bé. Hôm nay là ngày thứ 100 kể từ khi Nicole ra đi trong một cụ tai nạn giao thông. Mới 16 tuổi. Nicole cũng bật khóc khi cô bé quay lưng đi và tan vào làn sương lạnh lẽo. Cô biết mình mãi mãi không mất Ryan, nhưng cũng mãi mãi không bao giờ được gặp cậu thêm một lần nữa...

--Sưu tầm--
__________________
Mơ ước của bạn là gì?
jenny269 offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 17/11/2008, 03:40 PM   #38 (permalink)
Tu chân tầng 9: Tịch Diệt
 
Hình đại diện của Rikikuto
 
Tham gia: 11/10/2007
Bài viết: 416
Cảm ơn: 7
Được cảm ơn 9 lần qua 4 bài viết
Điểm uy tín: 27229
Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng Rikikuto đang có khoảng 200000 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Cô bé đánh cắp một vì sao


Click the image to open in full size.

Câu chuyện bắt đầu trong 1 đêm tối đầy sao với ánh trăng lung linh tỏa sáng.

Trên ngọn đồi nhỏ, một cô bé đang chăm chăm nhìn lên bầu trời bao la vô tận_một cô bé mồ côi. Nhìn thấy những ngôi sao đang tung tăng đùa giỡn, ánh mắt buồn của cô bé chợt ướt. Tình yêu đã khô héo nơi trái tim nhỏ bé này từ lâu, và hạnh phúc như trở thành một điều xa xỉ. Hàng đêm, cô bé vẫn đứng đây chờ đợi, chờ để được nhìn thấy, chờ để được lắng nghe, và chờ…để được yêu.

Một vì sao đã nhìn thấy cô, mỉm cười với cô bé. Lòng cô bé chợt bừng sáng, cô mỉm cười và vẫy tay với ngôi sao. Từ đó 2 người trở thành 1 đôi bạn thân thiết. Mỗi đêm cô đều trò chuyện, hát và vui đùa dưới ánh sáng ấm áp của ngôi sao ấy. Nhưng có những đêm trời mưa, mây đen dày đặc che khuất bầu trời, ánh sáng của ngôi sao không thể đến được với cô bé…và cô lại buồn. Một đêm, hai đêm, rồi lại ba đêm…cô bé bắt đầu tự hỏi :”Tại sao chúng ta không thể ở mãi bên nhau”. Tình yêu như rót nước vào trái tim khô héo, nhưng không đủ để nó hồi sinh mà chỉ làm cho nó càng khao khát tình yêu.

Và rồi, cũng trong 1 đêm tối có ánh trăng và những ngôi sao lấp lánh. Một cô bé đứng trên ngọn đồi nhỏ, chăm chăm nhìn bầu trời với đôi mắt loé lên những tia hi vọng. Cô đã vươn cánh tay nhỏ bé của mình ra, chạm vào ngôi sao và….cô đã đánh cắp 1 vì sao. Bỏ ngôi sao vào 1 cái túi nhỏ, cô bé chạy thật nhanh, trong lòng khấp khởi vui mừng. Cô ngồi xuống bên 1 gốc cây to, rồi từ từ mở chiếc túi ra, trong đầu nghĩ sẵn những gì mình sẽ nói. Nhưng trong chiếc túi ấy giờ đây chỉ còn lại cát bụi. Cô sững mình giữa khoảng không vắng lặng, chỉ còn những tiếng gió rít như xé nát trái tim cô. Đôi mắt tròn ngây thơ kia chỉ biết khóc, nghĩ rằng nước mắt sẽ làm nên điều kì diệu. Nhưng ngôi sao đã chết…mãi mãi. Khóc và khóc cho đến khi sự cô đơn chìm lắng trong nỗi buồn. Khóc cho đến khi giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống. Nỗi đau đó quá lớn đối với 1 trái tim bé nhỏ.

Như người ta vẫn thường nói, ánh sáng sẽ xuất hiện ở cuối đường hầm, hạnh phúc sẽ đến với những ai biết chờ đợi…Cô bé giật mình khi không gian xung quanh cô chợt tỏa sáng. Ánh trăng tỏa ra 1 thứ ánh sáng mạnh mẽ mà trước giờ cô chưa từng thấy. Nó như tạo thành 1 con đường dưới bàn chân cô. Và tận cùng con đường ấy là tiếng cười nói của những vì sao. Cô gạt nước mắt và đứng dậy, bước đi trên con đường ánh sáng. “Ấm áp quá”-cô bé nghĩ. Phải chăng đây là điều cô luôn mong đợi? Phải chăng đây là thứ tình yêu mà cô hằng mơ ước? Cô đã không còn bước chậm rải nữa mà bắt đầu chạy, chạy thật nhanh cho dù sức lực đã bị cuốn trôi cùng những giọt nước mắt. Cô chạy như sợ thứ ánh sáng kia sẽ biến mất. Cô chạy như để đuổi theo 1 hi vọng tưởng chừng đã chết. Cho dù thật mệt mỏi nhưng cô bé vẫn tươi cười. Bởi chưa bao giờ cô cảm thấy được gần gũi như lúc này, chưa cô cảm thấy… được yêu.

Cuối cùng, khi đã đến được cuối con đường, cô nhận ra mình đang đứng giữa 1 biển sao mênh mông rộng lớn. Và cô thấy mình đã biến thành 1 ngôi sao. Một ngôi sao thật nhỏ bé nhưng lại tỏa ra hơi ấm của tình thương. Kể từ đó, cô bé đã còn cô đơn nữa. Cô được yêu và cũng đem tình yêu đó đến với những trái tim khác…Để trong những đêm tối đầy sao, khi nỗi buồn choáng lấp tâm hồn, chúng ta nhìn lên bầu trời, sẽ cảm thấy 1 hơi ấm tràn đầy trong trái tim. Đó là lúc chúng ta nhận ra rằng, chúng ta đã được yêu.

Tình yêu luôn ngập tràn trong mỗi trái tim. Nhưng nhiều khi số phận vẫn chơi trò đuổi bắt. Khi chúng ta cảm thấy cơ đơn không có nghĩa là tình yêu không tồn tại, mà nó chỉ ẩn mình đâu đó quanh ta, dõi mắt theo bước chân ta. Đừng đuổi theo tình yêu, mà hãy để tình yêu đến gõ cửa mỗi tâm hồn.

- Sưu tầm -
__________________
Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như.
(ĐTTK)
Rikikuto offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 17/11/2008, 09:04 PM   #39 (permalink)
Tu chân tầng 2: Trúc Cơ
 
Hình đại diện của ngocvu_kk_cui
 
Tham gia: 01/10/2008
Bài viết: 78
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 137
ngocvu_kk_cui đang có khoảng 10 điểm danh vọng
Mặc định Re: Đọc và cảm nhận

Cái nút áo...

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi. Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng.

Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEAGames...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...

***************

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@ @@@@@@@@@@@@@@
em cảm ơn anh rất nhiều, chưa bao giờ em khóc như hôm nay
em nhớ mẹ, nhớ cha qua, hôm nay em mơi nhận ra là mình bất hiếu nhiều quá
ngocvu_kk_cui offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 03/12/2008, 03:30 PM   #40 (permalink)
LLU
Tu chân tầng 5: Nguyên Anh
 
Hình đại diện của LLU
 
Tham gia: 27/09/2008
Bài viết: 155
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần qua 0 bài viết
Điểm uy tín: 140
LLU đang có khoảng 250 điểm danh vọng LLU đang có khoảng 250 điểm danh vọng LLU đang có khoảng 250 điểm danh vọng
Arrow Re: Đọc và cảm nhận

Một chiều êm ả, một chú bé cùng cha đi dạo chơi trong công viên. Chú thích thú chạy tung tăng khắp mọi nơi, bỗng chú nhìn thấy ở bãi cát một cô bé rất xinh đang nghịch cát.
- Bố ơi kia có phải là thiên thần không?
Người cha gật đầu.
Chú bé lại gần và thích thú tham gia trò chơi xây lâu đầi cát cùng với thiên thần nhỏ bé kia. Cả hai say mê với những câu truyện cổ tích: những hoàng tử, những công chúa.
- Đến giờ phải về rồi con trai, hãy tạm biệt thiên thần nhỏ bé kia đi!
- Chúng mình sẽ còn chơi với nhau nữa chứ? - Cậu bé hỏi.
- Sao bạn không trả lời?
- Lớn lên chúng mình sẽ lấy nhau nhé? Cô bé đột ngột hỏi.
- Bạn sẽ là hoàng tử của tớ, đồng ý không?
- Vậy thì hẹn bạn 20 năm nữa nhé. - Cậu bé nhìn lên cổ tay mình nơi có chiếc đồng hồ mà cha cậu đã vẽ theo yêu cầu của cậu con trai bé nhỏ, chiếc đồng hồ chỉ 8 giờ sáng - Mình hẹn bạn đúng tám giờ sáng ngày này 20 năm nữa, mình sẽ gặp nhau ở đây và sẽ cưới nhau nhé!
- Đồng ý!
Hai mươi năm sau, cậu bé trở thành chàng trai cao lớn mạnh mẽ. Đúng ngày đó chàng tỉnh dậy bình thường như mọi ngày. Trong lúc mặc quần áo, chàng nhìn ra ngoài cửa sổ, vô tình thấy hai đứa trẻ nghịch cát ở sân nhà hàng xóm. Chàng chợt nhớ ra lời hẹn năm xưa, tự mỉm cười và nghĩ: "Chắc gì thiên thần nhỏ ấy còn nhớ".
Trên đường đi làm, chàng chợt nghĩ, tại sao mình không rẽ qua công viên thử xem?
Chàng đi đến nơi, công viên vắng lặng, chỉ có ánh nắng xuyên qua các tán cây. Chàng lại chỗ bãi cát năm xưa, ngồi xuống một chiếc ghế công viên gần bãi cát. Bỗng chàng nhìn thấy một mảnh giấy được gấp gọn gàng và gài ở chiếc ghế mà chàng ngồi, chàng trai mở mảnh giấy ra.
" Em đã đến đây, đúng 8 giờ, đã chờ anh trong 25 phút và anh không đến, vĩnh biệt anh - hoàng tử của em!
Chàng trai bàng hoàng nhìn đồng hồ, giờ đậy là một chiếc đồng hồ thật, và đã chỉ ở 8.30'

...
Click the image to open in full size.
__________________
[B][CENTER][COLOR="Pink"]ZzPePizZ[/COLOR]
-‘๑’- Çhán +)ời -‘๑’-
ஐ•●ஒ[COLOR="MediumTurquoise"]Tớ nàz P*[/COLOR]ஒ●•ஐ
[SIGPIC][/SIGPIC][/CENTER][/B]
LLU offline   Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Chia sẻ link


Hiện đang có: 1 người (0 thành viên và 1 khách) đang xem chủ đề này.
 
Hỗ trợ

Quy định
Bạn không được tạo chủ đề mới
Bạn không được gửi bài trả lời
Bạn không được gửi file đính kèm
Bạn không được sửa bài viết của mình

Mã BB Bật
Smilies Bật
Mã [IMG] Bật
Mã HTML Tắt
Trackbacks are Bật
Pingbacks are Bật
Refbacks are Tắt



Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 12:56 AM.